Thưa ba
, hôm nay con đã nói
biết bao nhiêu lần
với biết bao nhiêu
khách chỉ một câu
giống nhau :
Thưa ba ,
ngày mai là ngày lễ
dành cho người cha .
Ba ơi ,vậy là con
gái của ba cũng lưu
lạc xứ người 11 lần
biết ngày lễ dành
cho người cha . Con
nhớ ba nhiều lắm ,và
con đã khóc , không
biết bây giờ ba ở
đâu ? Từ nơi xa xôi
đó ba có được an vui
, có biết rằng con
gái của ba rất nhớ
ba , bên ngọn nến
lung linh con đã
ngồi lặng hàng giờ
nghĩ về ba , ba của
con , người cha khả
kính mà vĩnh viễn
không bao giờ gặp
được ,có chăng chỉ
trong giấc mơ thôi .
Ba ơi !
Nhớ lúc
chị em con còn nhỏ
thường theo ba đi
đây đó ,ba đã dạy
điều hay lẽ phải ,
ba kể chuyện đời xưa
, nhắc nhở chăm chỉ
học hành , tụi con
rất thích được nghe
chuyện kể của ba ,
chỉ mong chờ những
đêm trăng sáng cùng
quây quần dưới trăng
để nghe chuyện chú
Cuội và Hằng Nga
.Rồi chúng con đùa
giởn múa hát , với
những tràng cười nắc
nẻ . Đêm Trung Thu
thì khỏi phải nói
vui ơi là vui , tụi
con cùng đám bạn
trong xóm chơi cộ
đèn , con sung sướng
được xách chiếc
lồng đèn đẹp nhất
do chính tay ba làm
cho con , mà mấy
bạn con thèm thuồng
ước ao . Ba ơi ,
tuổi thơ của con
thật đẹp ,thật hạnh
phúc , mong sao ba
sống hoài bên con vì
con gái của ba lúc
nào cũng cần sự dìu
dắt , dạy dỗ của ba
. Ba có nhớ năm con
học lớp Năm không ?
Con khoe bài Tập Làm
Văn con mới làm ,
xem xong ba cười ha
hả và bảo :
- Con tả ba
tưởng tượng con đã
thấy núi Thái Sơn
vậy . Giỏi !
Hôm đó bài
văn của con là : Trò
hãy bình giảng câu
:
Công cha như núi
Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước
trong nguồn chảy ra
Không hiểu
sao con đã làm tới
bốn trang giấy học
trò , có lẽ xuất
phát từ lòng thương
cha mẹ . Ba ơi , con
nhớ ba vô cùng !
Có lần ba
kể cho tụi con nghe
chuyện Sào Phủ , Hứa
Do , tụi con không
hiểu gì nhưng vẫn
nhớ nằm lòng ,ba đã
nói :
- Hãy học
theo Sào Phủ , đức
tính khiêm nhường ,
mình làm được cái
gì không cần phải để
mọi người biết ,
miễn sao mình sống
tốt , sống thật
chính mình .
Thưa ba ,
con vẫn nhớ và nhớ
hoài cho cả đời con.
Có lần ba bảo con kể
lại chuyện Hứa Do
Sào Phủ cho bà Ngoại
nghe vì ba khoe với
Ngoại là con gái ba
giỏi , thông minh ,
eo ơi , hôm đó con
sợ quá nhưng cũng cố
gắng kể vì Ngoại hứa
sẽ cho con đi sở thú
và còn được chụp
hình nữa , có lẽ
được đi chơi là động
cơ thúc đẩy con kể
được .Đại khái
chuyện như thế này :
Hứa Do là
một người ẩn sĩ ,
một hôm ông Hứa Do
đến bên bờ sông để
rửa tai của ông ,
có ông Sào Phủ đang
dẫn trâu định cho
trâu uống nước bên
bờ sông đó , chợt
thấy Hứa Do rửa tai
ở khúc sông đó , ông
hỏi Hứa Do :
- Tại sao
ngài lại đi rửa tai
của ngài vậy ?
- Ta rửa
những gì dơ bẩn mà
ta vừa nghe .
- Ngài nghe
điều gì mà dơ bẩn ,
mà ai nói những điều
dơ bẩn đó ?
- Nhà vua
! Vua bảo là sẽ giao
giang san lại cho ta
, nếu ta chịu ra
giúp nhà vua ra giúp
ra bảo vệ non sông
Tổ quốc .Ta không
muốn tai ta bị dơ
bẩn nên mới đi rửa
đó thôi .
Sào Phủ
nghe thế liền dẫn
trâu ra phía đầu
dòng sông cho trâu
uống nước , Hứa Do
ngạc nhiên hỏi :
- Vì cớ gì
nhà ngươi dẫn trâu
lại đầu dòng cho
trâu uống ?Ở đâu mà
chả uống được ?
- Ngài
không màng danh lợi
, ngài cho những lời
của vua là dơ bẩn ,
ngài đi rửa tai ,
tôi không muốn trâu
của tôi uống nước dơ
bẩn đó .
Sau đó Sào
Phủ dẫn trâu đi ,
trước khi đi ông còn
nói :
- Nhưng tại
sao vua biết ngài có
tài mà mời ngày ra
để giao giang san ,
gấm vóc ? Đoạn Sào
Phủ cười và dẫn trâu
đi mất .
Ba đã nhắc
nhở : Sống ở đời
không cần phải để
mọi người biết mình
là tài giỏi , các
con nhớ điều này ,
ba còn nói :" hữu sạ
tự nhiên hương ! "
Lúc đó con quá nhỏ
không hiểu nhiều ,
giờ đây những lời
dạy của ba vẫn còn
trong tâm trí của
con ,ba ơi ! Ba đã
kể cho con nghe
nhiều chuyện ngụ
ngôn của Lafontaine
, con thích nhất là
chuyện " Bồ câu và
kiến " , con nói với
ba : - Con ghét ông
thợ săn quá .
Thưa ba ,
nhớ ngày con đi nhận
nhiệm sở , ba đã
cùng con lội bộ
biết bao là cây số ,
con biết ba rất mệt
nhưng ba vẫn tươi
cười còn pha trò cho
con cười để quên đi
quảng đường xa dịu
vợi . Con đã nản chí
muốn bỏ nhiệm
sở ,nhưng ba đã
an ủi và khuyên
con đừng sờn lòng ,
vì ba muốn con làmột
cô giáo .Ba ơi , làm
sao con quên được
tình thưong ba dành
cho con còn hơn cả
núi Thái Sơn ,
không thể nào cân
đong đo đếm , lúc
nào bên tai con cũng
văng vẵng lời dạy
của ba , ba ơi !
Thưa ba ,
không sao nói hết
nỗi nhớ ba trong con
, con đã thật thấm
thía câu :
"
Co' cha , có mẹ thì
hơn
Không cha , không mẹ
như đờn đứt dây "
Đờn đã đứt
dây rồi ba ơi ! Con
nhớ hoài giây phút
hấp hối của ba ,
chắc là ba đau đớn
lắm , nhìn ba mà đau
xót vô cùng , môi ba
mấp máy như muốn
nhắn nhủ , dạy bảo
điều gì cho đàn con
, nhưng không thốt
ra lời , còn nỗi đau
nào hơn ! Ba ơi ,
giờ đây các con của
ba mỗi người một nẽo
,đứa lưu lạc trời xa
, đứa ở lại quê nhà
,nhưng chúng con vẫn
luôn khắc ghi những
lời dạy của ba .Bao
năm sống tha phương
cầu thực , buồn vui
lẫn lộn , lúc nào
hình ảnh ba vẫn bên
con , ba luôn mĩm
cười với con , con
như thêm sức mạnh .
Con sống và làm việc
để không uổng công
ba đã dạy dỗ .
Thưa ba ,
ngày lễ dành cho
người cha đã đến ,
bên nén hương tỏa
khói , con cầu chúc
ba được an vui cõi
vĩnh hằng , dù ở bất
cứ nơi xa xôi nào ba
vẫn dõi mắt nhìn con
, con hứa sẽ vâng
lời ba dạy bảo và
sống thật tốt để
xứng đáng là con gái
của ba .
Cùng nén hương
thơm ngát ,
Ba ơi ,
con nhớ và thương
ba nhiều lắm !
Ngày 21 tháng 6 năm
2009 .