|
Tác giả: Ngọc Oanh
Giống như mẹ, chị một đời hy sinh Lo cho con gái đă đành Thương em, nghĩ cháu, riêng ḿnh có chi. Kể từ hôm mẹ ra đi Trong ḷng chị có c̣n ǵ nữa đâu Trăm ngày tóc đă nhuốm màu Quầng thâm đôi mắt, niệm câu di đà. Nhớ xưa dáng đẹp kiêu sa Cũng như mẹ, chị là hoa khôi làng. Vậy mà duyên phận bẽ bàng Nuôi con, dạy trẻ lỡ làng tuổi xanh Bây giờ con đă trưởng thành Những mong con được bến lành trao duyên Đừng như đời mẹ truân chuyên Sa vào bến đục t́nh thuyền lênh đênh. Đêm nằm van vái ơn trên Vui vầy gia quyến, không quên bạn bè Đă từng mặn ngọt sẻ chia Tủi buồn, tiếc nhớ khi ĺa người yêu Nhớ thương, thương nhớ đă nhiều Trời Tây, đất Việt cánh diều khó bay Em mong cho chị sớm ngày Tương phùng, hạnh phúc trong tay người t́nh Đáp đền công chị hy sinh Chị là mẹ, chị chúng ḿnh đấy thôi Mấy lời em ước nguyện rồi Cũng là ư của những người thân trao An b́nh, sức khoẻ dồi dào Xế chiều được hưởng ngọt ngào quả gieo.
Tặng Trần Ngọc- Nguyễn Rănh
|