|

Tác giả: Trần Đồng Minh
Trường
tôi chỉ "nhỏ bằng cái kẹo" như lời mẹ tôi thường
nói.
Ấy thế mà tôi đă lớn lên ở ngôi trường này.
Và cũng nhiều chuyện đáng nhớ lắm nha.
Những buổi bơi mùa hè.
Tiếng ve râm ran trong đầu.
Bỗng dưng thầy giáo ngừng lên lớp.
Bọn tôi sắp bước vào lớp cuối cấp bậc Trung
hoc rồi. V́ vậy hè phải học. Học đủ năm ngày một
tuần ở trường. Tôi nhớ hồ bơi nước trong xanh
quá. C̣n ǵ hơn ngụp ḿnh trong làn nước ấy.
Biết thế, thằng Tùng chọc tôi: "Th́ cậu cũng
đang bơi trong biển kiến thức mênh mông rồi".
Cái thằng lém hết nói. C̣n thằng Hải th́ chỉ
mong được về quê. Nó bảo quê nó mê lắm. Tha hồ
chạy chân đất, ăn trái cây mệt nghỉ, rồi tắm
sông, thả diều, lăn trên băi... óc nó như cái
màn ảnh nhỏ bật hiện lên toàn màu xanh của lá,
của nước, của cỏ và bầu trời quê ŕ rào tiếng
gió. Nghe nó kể mà bắt thèm. Phải chi tôi cũng
có một vùng quê như nó. Nhưng dù có, tôi đâu về
được. Tôi với đám bạn cùng lứa c̣n phải thu ḿnh
giữa bốn bức tường lớp học. Không tiếng ve kêu
bên ngoài mà trong đầu tiếng ve cứ râm ran hoài.
Ve ve... ve ve...Đúng lúc căng thẳng, bỗng dưng
được nghỉ hai tiếng. Khoái quá. Cả lớp như đàn
sẻ bay khỏi trường. Buổi sau, thầy cũng không
tới. Kỳ quá ta! Cái Li là con thầy hiệu phó rủ
rỉ bảo rằng: thầy Hạo không tới lớp v́... v́...
v́. Nghe nó nói nhỏ nhỏ lê thê mà sốt ruột. Tóm
tắt lại như thế này: ở lớp có bạn Hoa là con
thầy hiệu trưởng trường cấp Tiểu học cùng quận.
Thầy Hạo lo xin cho cháu thầy vào học lớp một
trường ấy năm tới. Bố cái Hoa lánh mặt không
tiếp. Thầy Hạo bực lên, không coi cái Hoa là học
tṛ ḿnh nữa. Thầy không muốn dạy nó. Thế là lớp
tôi được nghỉ theo. Hoan hô thầy Hạo! Hoan hô
nghỉ học hè!
Mới hết học hè
đă bước vào năm học mới! Đứa nào đứa nấy tất tả
lo khai giảng. Thằng Hải lẹ như máy, chuồn về
quê. Mẹ tôi đưa cho tôi một bộ đồ mới. Quần th́
mẹ cắt lấy. áo "sida" c̣n mới cứng. Sách vở cũng
được bà tôi bao trong những bộ quần áo đẹp. Năm
học mới, tất cả đều mới.Tôi đă đọc một đoạn văn
rất hay của một nhà văn - tôi không nhớ tên, xin
ông tác giả tha lỗi cho - nói về "Tôi đi học".
Đoạn văn nghe thật trầm bổng êm tai. Hôm nay tôi
cắp cặp tới trường, tôi nh́n lên bầu trời không
thấy những đám mây bàng bạc, ḷng tôi cũng không
nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu
trường. (Bọn tôi mới ở trường với nhau cách đây
mấy ngày). Buổi mai hôm nay không đầy sương thu,
mẹ tôi không âu yếm nắm tay tôi dẫn đi. Tôi cưỡi
một con ngựa sắt và trước mắt tôi thoăn thoắt xe
tải, xe xích lô máy phun khói đen mù. Lá ngoài
đường tuy rụng nhiều nhưng mùa thu đâu có hạ
cánh nơi đây. Mùa thu ở đâu mà tôi không cảm
được. Khi tôi nói điều này với thằng Tùng, nó
cười: "Tại cậu không có tâm hồn thi sĩ". Có lẽ
tôi mang nặng "tâm hồn ăn uống"! Nhưng tôi hỏi
lại xem bạn tôi thấy mùa thu như thế nào th́ nó
chỉ ra góc sân trường: "Thu kia ḱa". Th́ ra là
cái Thu lớp phó học tập năm học vừa rồi. "Đấy
tóc bạn ấy như mây mùa thu. Mắt như sương khói
mùa thu..." Cái thằng khéo lẻo mép! Dẫu sao bạn
Thu lớn lên và xinh hơn năm trước thật. Và dẫu
sao tôi cũng thấy vui vui buổi tựu trường.
Tiếng trống bỗng nổi lên, thôi thúc, gịn
giă. Tiếng trống chạy dọc sân trường. Thoắt cái
hàng ngũ các lớp đầy kín cái sân be bé. Đứng
hoài mà buổi lễ khai giảng chưa bắt đầu. Cái
nắng quái ác bắt đầu ăn hiếp bọn tôi đang phải
đứng nghiêm, không được xục xịch. Rồi th́ cô
hiệu trưởng cũng tiến ra, đọc diễn văn. Tôi chỉ
nghe được vài câu đầu, c̣n về sau th́ tai ù ù
gió, đầu bừng bừng nắng nóng.
Cái nhớ nhất ngày khai trường: được lên lớp
mới và tắm nắng.
Tuần đầu tiên đă có
chuyện thú vị. Bạn B́nh (chẳng biết sao lại có
tên kèm là Cù Lần) nhặt được ở cổng trường tờ
tiền xanh. Bạn ấy đem nộp. Chuyện cũng b́nh
thường. Nhưng B́nh Cù Lần lại nắn nót ghi vào
trang đầu sổ liên lạc: Hôm nay nhặt được năm
ngàn em liền đem nộp Ban Giám hiệu. Tuy không có
một lời cảm ơn nhưng em vẫn hănh diện khi đă làm
một việc tốt. (Trường tôi có lệ dùng mấy trang
đầu Sổ liên lạc để học sinh tự ghi việc làm
tốt).
Thầy chủ nhiệm đọc Sổ liên lạc, thầy bật
cười. Bọn tôi không hiểu thầy cười ǵ, chỉ lo
B́nh Cù Lần bị Ban Giám hiệu phê b́nh. Hên làm
sao, chuyện êm xuôi. Nhóm chí cốt bọn tôi rủ
nhau bao B́nh một chầu chè v́ "việc làm tốt".
Tan học, mấy đứa kéo nó vào hàng chè xế cổng
trường. Quán cóc này nhỏ vừa túi tiền học tṛ.
Tôi sắp vét đến th́a áp chót th́ có một bé
trai cầm tập vé số đến. Bé đứng nh́n, không mời.
Bọn tôi làm ǵ sẵn tiền mua thứ này. Cái nh́n
chăm chăm của bé bán vé số khiến tôi lúng túng.
Tôi lần túi kiếm được tờ 200 và dúi vào tay nó.
Nhưng bé lắc đầu:
- Em bán vé số chứ không xin.
Tôi đỏ bừng mặt, ngồi cứng đơ trên ghế. (Về
sau biết chuyện, bố tôi bảo tôi: Đó là một bài
học không có trong sách). C̣n ngay lúc đó, lớp
trưởng Thu - năm nay bạn lên chức lớp trưởng -
bỗng lên tiếng: Biết thế, đem tiền bạn B́nh nhặt
được mua hết vé số cho rồi.
Cả bọn không đứa nào nói câu ǵ. Riêng B́nh
Cù Lần cứ lắc lắc cái đầu có đám tóc loăn quăn.
Bữa nay mấy đứa tôi xôn xao về cái hộp đựng bút
của Sang Tồ. Trông thật choáng mắt. Nước sơn mạ
óng ánh. Bấm nút, nắp mở tách một cái. Mê li
quá, compa, thước, tẩy, chuốt ch́, mấy loại
bút... cái nào cũng đẹp, cũng lạ. Compa lấp lánh
với những con ốc mạ vàng. Cục tẩy h́nh con sóc
hồng, cong đuôi dài, thơm phức. Bút bi vàng rực,
lớn hơn chiếc que đan chút xíu. Một cây bút nữa
ba màu, ba đầu... Mê li hơn: mặt nắp trong hộp
c̣n hiện ra đồng hồ điện tử, máy tính và màn
h́nh nhỏ tṛ chơi cũng... điện tử.
- Bố tớ gởi về cho tớ đấy.
Thảo nào bạn Sang toàn xài đồ ngoại!
Ba bữa kể từ khi có hộp bút xịn, Sang tồ
bỗng kêu mất bút bi mạ vàng. Nó nghi bạn Việt
ngồi kế bên. Bữa trước Việt cầm xem cây bút ấy,
hai mắt sáng rực. Trong lớp riêng chỉ c̣n Việt
dùng bút chấm mực tím. Bạn ấy chữ rất đẹp nhưng
khổ sở v́ cái b́nh mực mang đi mang về và mấy
đầu ngón tay luôn tím ngắt. Cái Li "bật mí" cho
bọn tôi biết mẹ Việt đứng chót trong Sổ Vàng
đóng góp của trường. Người đứng đầu Sổ hảo tâm
ấy góp 4 triệu đồng lận. Tôi không cần biết mẹ
bạn Việt luôn đứng cuối Sổ vàng, chỉ biết rằng
Việt luôn đứng đầu bảng danh dự lớp. Bây giờ, vụ
cái bút bi mạ vàng này dễ khiến Việt bị rớt đài!
Mấy đứa tôi không tin bạn học sinh giỏi nhất ấy
chôm chỉa. Nhưng trong lớp có ánh mắt nh́n Việt
khác đi. Sang treo giải ba cây kem cho ai t́m ra
thủ phạm. Tùng buông câu lơ lửng: "Cái tổ con
chuồn chuồn, sao ṃ ra được..."
Ấy vậy mà ṃ ra được! Chính Tùng lém chứ ai.
Nó bày đặt ngắm nghía, khen cái cặp của Sang oai
nhất xứ. Rồi nó tỉnh khô mở coi kỹ bên trong,
vừa coi vừa b́nh luận tía lia. Và bất ngờ, như
một nhà thám tử trứ danh, Tùng lôi ra cây bút bi
vàng chóe nằm ở sát đáy ngăn giữa cặp. Chắc chủ
nhân cây bút vội vàng, quên bỏ hộp mà thảy đại
bút vô cặp. Cái đáy cặp có rănh sâu đă "nuốt"
gọn cái bút bé nhỏ. Tùng lém bảo Sang:- Cậu cất
cây bút và ba cây kem đi, cẩn thận nghe.
Bạn tôi thở phào khoan khoái.
Từ đấy Tùng Lém có thêm tên mới: Tùng thám
tử tư.
Thám tử tư Tùng Lém c̣n phát hiện ra trừ
Việt và tôi, cả lớp đă đi học thêm. Học đủ lớp,
đủ kiểu khác nhau. Học ở trung tâm này, nọ, học
ở nhà. Học thêm thầy dạy lớp ḿnh. Học thêm thầy
khác. Số đông nhồi thêm Anh văn, rồi đến Toán
Lư. Học buổi chiều, học buổi tối. Học cả chủ
nhật.. Học búa xua. Nghe Tùng Lém nói, tôi giật
ḿnh. Giỏi như bọn cái Thu, cái Li, cái Hà,
thằng Hải, thằng Sơn... c̣n đi học thêm. Tại sao
tôi lại không?!
Tôi càng hoang mang hơn khi thằng Hải thông
báo: Bây giờ lớp Một đă đi học thêm rồi! Em nó
từ Mẫu giáo sắp vào lớp Một cũng phải học thêm
trong hè.
Biết băn khoăn của tôi, bố tôi bảo: "Tự học
là được rồi. Khỏi cần học thêm, mất th́ giờ".
Nhưng bà tôi lại nói: "Thôi cho con nó theo bè
theo bạn".
Thế là tôi cũng đi học thêm. Tất bật, túi
bụi. Có lúc dành ngồi ở lớp học thêm để giải bài
tập chính khóa. Ngược lại, phải làm bài làm thêm
trong giờ học b́nh thường. Bài soạn văn th́ tôi
thường phô-tô-cốp-pi của bạn Việt lúc đầu giờ.
Thời gian đâu mà suy với nghĩ. Giờ văn, tôi đang
cúi đầu nhẩm bài Anh văn học thêm buổi chiều,
bỗng nghe thầy gọi tên. Phân tích từ loại trong
câu "Tôi đứng trong lớp". Tôi ấp úng: "Tôi" là
đại từ. "Đứng" là... danh từ. Tiếng cười rần rần
nổi lên. Hóa ra "đứng" là động từ. Tôi cứ tưởng
động từ chỉ hoạt động. "Đứng" đâu có hoạt
động... Tôi như Từ Hải chết đứng! Thầy kêu bạn
Thu, Thu đă sửa đúng, thật mắc cỡ hết nói!
Ngữ pháp Việt Nam ghê hơn băo táp. Người ta
đă nói vậy, mà tôi lại không đủ th́ giờ học nó.
Tôi bỏ mấy buổi học thêm để ôn lại cái anh chàng
ngữ pháp rắc rối này.
Tôi hơi vực được món ngữ pháp lên một chút
th́ lại vướng mấy môn khác. Bài dài quá. Trên
lớp chép mỏi tay, về nhà học mỏi cả miệng. Bài
tập Toán nhiều quá. Đă thế, bọn tôi c̣n phải đi
học nghề, học thêm tin học. Ông tôi lắc đầu:
"Mới cấp hai mà cứ như học Đại học". Bố tôi nói:
"Chắc là "học đại quá". Mẹ tôi th́ xuưt xoa thán
phục: "Tụi nhỏ bây giờ hiểu nhiều hơn người
lớn".
Bọn tôi hiểu nhiều đấy chứ. Bọn tôi rành các
trận tranh tài thế giới với các cúp vô địch, lực
sĩ này dùng doping, cầu thủ nọ dính ma túy. Bọn
tôi hiểu cách xài máy đa hệ, biết thế nào là
nhạc rốc và các bản top-ten, biết các vật thể lạ
ngoài hành tinh, biết về lai phối giống... Bọn
tôi biết dùng máy tính tính những phép cộng trừ
có thể nhẩm ra được, biết xào xáo bài văn theo
khuôn mẫu có sẵn và nắm chắc sida đang lan tràn
khắp thế giới... Nhưng bọn tôi - tôi chẳng dấu -
chính bản thân tôi không biết chai nước tương mẹ
tôi để chỗ nào, cách pha b́nh trà tiếp khách ra
sao. Tôi không hề biết gấp quần áo cho gọn,
phẳng, không biết gạo, dầu nhà tôi sắp hết hay
chưa. Tôi cũng chẳng rơ ông tôi sinh ngày tháng
nào, cái cây cảnh bà tôi trồng ngoài sân là cây
chi, con cá mẹ tôi làm cho ăn là cá ǵ... Thỉnh
thoảng có ai thắc mắc những thứ "trong nhà ngoài
phố" như thế, tôi thường ngớ người ra. Một lần
chú Năm tôi từ xa đến chơi, chú hỏi: "Tên đường
phố cháu mới đổi nghe lạ hoắc. Đó là tên vị nào
vậy?" Tôi đâu có để ư tới "ba cái lẻ tẻ" này.
Tôi đáp liều: "Thưa chú, ông này họ Mai, chắc là
một danh nhân thời Mai Hắc Đế". Sau này bố tôi
mới cho hay đó là một liệt sĩ thời nay. C̣n
thằng bạn tôi, nhà nó ở đường Phan Kế Bính, nó
đinh ninh đó là một dũng sĩ diệt Mỹ!
Chú tôi nói nửa giỡn nửa thật đó chẳng qua
v́ chúng ta nhiều người nổi tiếng quá (mà tụi
tôi lại nặng về tiếp nhận những thông tin mây
gió xa vời).
Trường tôi có hai hiệu phó: một thầy một cô.
Cô hiệu phó cũng là người khá nổi tiếng. Tiếng
cô lớn cỡ số một. Cô lại hay nói qua mi-crô. Cứ
mỗi lần toàn trường tập trung, cô hiệu phó xuất
hiện trước loa là bọn tôi chết trân chịu trận.
Cô thông báo. Cô nhận xét, cô uốn nắn, ra lệnh.
Cô phê b́nh lớp này, nhắc nhở lớp kia. Sân th́
nhỏ mà cái loa th́ to, cứ vang tiếng nói oang
oang. Và cô không chỉ chê mà c̣n khen người tốt
việc tốt (Cũng chẳng bù cho một số con gái lớp
tôi cứ mỗi lần phải phát biểu hoặc trả bài, tự
nhiên giọng hạ đến mức không cái tai nào nghe
rơ).
Mỗi lần cô hiệu phó ra trước cái loa đặt
trên thềm là đám học sinh nóng lạnh luôn. Đứa
nào lơ tơ mơ, bị kêu đích danh lên đứng sát cái
loa (cái loa dễ sợ), cô xạc cho một hồi trước
toàn trường. Hùng Lém và Hải đă nếm mùi một lần
v́ cái tật nói chuyện trong hàng. Hai đứa chỉ có
nước độn thổ. Tôi tưởng chúng nó cạch suốt đời.
Đâu dè, chỉ vài bữa, cái miệng lại lép nhép khi
cô hiệu phó đang nói trước loa.
Thật ra tụi tôi không ghét cô hiệu phó. Cái
Li bảo cô hiệu phó nóng tính thích phê b́nh
nhưng không ác. Cô c̣n tốt bụng là khác. C̣n
thầy hiệu phó (bố cái Li ấy), ǵ cũng biết. Tôi
đâm ra ức cái loa. Sao nó mạnh dữ vậy? Tôi chỉ
mong nó bị hư. Không cần nó, chúng tôi đủ nghe
tiếng cô mà. Đúng lúc đầu tôi váng vất th́ B́nh
Cù Lần ghé sát tai tôi:
- Nói qua loa mà cô nói kỹ quá!
Sau đó lúc vào lớp, Tùng Lém đột nhiên tuyên
bố một câu xanh rờn với các bạn ngồi cùng bàn:
- Nếu bố tao làm Giám đốc Sở Điện, tao sẽ đề
nghị bố tao cúp điện mười lăm phút đầu giờ học.
Nó vừa dứt lời th́ đă lại nghe tiếng loa rền
lời cô hiệu phó: "Các em lớp trưởng nhớ kiểm tra
sĩ số, lớp phó thu ngay Sổ liên lạc, tiền gởi xe
đạp... Giờ ra chơi đem nộp ở văn pḥng..."
Tùng Lém lắc đầu, lè lưỡi. Lớp trưởng, lớp
phó bật dậy như bị điện giật.
Trong khi ấy, cô giáo bắt đầu nhỏ nhẹ giảng
bài.
Sắp tới ngày 20 tháng 11. Lớp tôi bàn việc
mừng thầy cô. Tranh luận kịch liệt giữa hai
phái: phái thực tế (muốn quà tặng thực tế) gồm
đông con trai. Phái đẹp (muốn quà tặng phải đẹp,
giàu ư nghĩa) hầu hết là con gái. Có bạn lại nêu
thầy, cô nào lớp yêu quí nhiều th́ tặng nhiều
hơn. C̣n thầy chủ nhiệm, dứt khoát phải có một
lẵng hoa. Chưa ai chịu ai, nghe cứ om ṣm.
Tùng Lém nhảy lên, ngoác miệng ra.
- Ngày Hiến chương Nhà giáo, phải tận t́nh
hiến dâng.
Rút cục tất cả thuận theo lời lớp trưởng Thu
gom chung các ư lại. Nghe có lư lắm. Nào là bây
giờ kêu là Ngày Nhà giáo Việt Nam, không phải
Hiến chương ǵ nữa (Tùng Lém hơi xịu mặt). Nào
là phải tặng thêm thầy cô những bông hoa điểm 10
(Số bạn học trung b́nh lắc đầu). Nào là quà tặng
phải đẹp, mang kỷ niệm t́nh cảm. Nào là...
Việc chuẩn bị được giao cho cánh con gái.
Bọn cái Li, cái Phượng sẵn sàng đảm đang cái
khoản khéo tay hay làm này. Cái Li c̣n cười cười
nhắc lớp nhớ thăm thầy, cô cũ và sau khi vui ở
trường sẽ đến nhà thầy chủ nhiệm. Lớp phó thật
"sắc sảo mặn mà". Trước đây, hồi học truyện An
Dương Vương, thầy hỏi Trọng Thủy là tội nhân hay
nạn nhân. Các ư kiến chỉ khẳng định một phía.
Riêng bạn Li thưa thầy Trọng Thủy vừa là tội
nhân, vừa là nạn nhân. Hơn nữa, nhân vật này c̣n
là tác nhân của một cuộc chiến tranh xâm lược.
Thầy khen hết lời.
... Nắng rực lên khi bọn tôi ùa vào nhà thầy
chủ nhiệm. Ai ngờ thầy ở trên lầu ba, mà chật
lắm. Không đủ sức chứa lũ học tṛ đầy ắp nhiệt
t́nh và luôn ngọ nguậy tay chân. Một số phải
quay lui, đứng ngoài sân, ngoài đường. Tôi cũng
ở trong số đứng trông trời trông đất trông xe
này. Việt lẩm bẩm: Coi chừng sập nhà thầy. C̣n
B́nh Cù Lần chỉ tay lên trời: Vẫn c̣n chỗ đứng
dưới ánh nắng mặt trời.
Hôm sau, lớp lại nổ ra tranh luận (không
phải về thầy cô mà về nàng Kiều). Tối trước, màn
ảnh nhỏ truyền h́nh phát vở diễn "Ai giết nàng
Kiều". Sang tồ khen hay ầm ĩ. Cái Thu chê dở ̣m.
Lời qua tiếng lại ́ xèo. Cuối cùng bạn Hải giáng
một câu búa bổ:
- Chính vở diễn đă giết nàng Kiều!
Tùng Lém lắc người theo điệu Lambađa rồi cúi
rạp trước Hải:
- Nhưng tớ đảm bảo học truyện Kiều, chưa cậu
nào đọc hết truyện Kiều cả. Chắc hơn bắp! Rồi
các cậu cũng sẽ giết nàng Kiều.
Bọn tôi ngớ người ra.
Đang học, bọn tôi lại ngớ người ra. Cái quạt
trần đang quay bỗng lờ đờ. Cúp điện! Diện tích
lớp hẹp, dân số lớp đông, nóng hập lên! Ông trời
c̣n chơi ác thêm, bừng nắng chói lói. Đóng cửa
sổ: nóng! Mở cửa sổ: nắng! Đành he hé cái cánh
cửa... Nắng rọi đúng bàn tôi, chiếu vào mặt vào
vở. ở nhà, bố tôi vẫn thường nói: "Nắng vàng là
thang thuốc bổ". Tôi đang được tẩm thuốc bổ,
ráng chịu. Thằng Hải ngồi bên tôi cứ nghiêng mặt
tránh tia nắng quái quỉ. Tôi nhắc nó:- Ngồi kiểu
ấy, cận thị đó.
Nó nghĩ một hồi rồi trả lời:
- Học sinh Nhật toàn mang kính. Cận thị là
thông minh.
Phải đến khi thầy giáo nhắc, nó mới ngồi
ngay lại, nheo nheo cặp mắt. Buổi học sau, Hải
đem theo một cái quạt mo nho nhỏ, vừa che nắng,
vừa thỉnh thoảng phẩy mấy cái, gió hây hây, mát
ra tṛ.
Giờ chơi, Tùng Lém gọi Hải là thằng Bờm. Nó
cười: "Quạt tớ lấy ở quê lên đấy". Rồi đọc một
mạch bài thằng Bờm có cái quạt mo... và hỏi:
- Bờm khờ hay khôn, đố các cậu biết?
Bọn tôi nhao nhao lên. Đứa cho Bờm đổi nắm
xôi là khờ, là tham ăn. Có đứa lại căi Bờm khôn
v́ làm sao lấy được ba ḅ chín trâu của Phú Ông.
Thằng Hải đợi bọn tôi hết um sùm mới nhếch mép:
- Bờm không khờ, cũng không khôn. Nó cười
chứ có đổi đâu. Cái quạt đó, Bờm tặng tớ đây nè.
Cái thằng ranh dễ sợ! Tuần sau nó cho tôi và
cái Hà - bạn cùng bàn - mỗi đứa một cái quạt mo
xinh xinh. Nó bảo đó là quạt máy tay đa chức
năng. Tôi cầm tấm quạt mo, nó mềm mại bằng mấy
cái quạt nhựa made in Korea thằng Sang vẫn
dùng.
Nóng quá! Càng vào sâu năm học, càng thấy
nóng. Mùa khô như Hồng Hài Nhi đang thở ra lửa.
Những bụi bông giấy đỏ rừng rực, thêm nhức mắt.
Đôi lúc tôi tưởng tượng đang bồng bềnh trên sa
mạc. Trống ra chơi vừa dứt, chúng tôi sà vào
hàng ăn trong trường, chen nhau ăn ăn uống uống.
Mấy bạn gái cầm bịch nước ngọt cắm ống nhựa, đem
ra chỗ vắng, mút từng chút ngon lành. Bọn tôi
uống như cát thấm nước. Buổi sáng, bà tôi gọi
như ḥ đ̣ (mẹ tôi nói vậy), tôi vẫn nằm queo
trên giường. Đến khi tiếng bà bán quà sáng rao
vang lên: "Bánh ḿ nóng hổi vừa thổi vừa ăn
đê... ê...", tôi mới bật dậy. Đâu kịp uống nước
ở nhà. Nhiều đứa khác chắc cũng thế thôi.
Vậy mà Việt không bao giờ ăn ǵ. Bạn ấy
không có tiền chớ không phải sợ mất vệ sinh. Mà
mấy b́nh nước của nhà trường th́ "cúp" từ lâu
rồi (Tùng Lém nói trong b́nh chỉ có rắn ráo). Đă
thế Việt c̣n bị gọi là Lạc đà. (Không biết đứa
nào gọi đầu tiên).
Tôi rủ bạn đi uống nước ngọt. Việt lắc đầu,
kêu không khát. Tôi kể chuyện này với bố mẹ tôi.
Bố tôi trầm ngâm:
- Lạc đà chỉ nên có ở sa mạc thôi.
C̣n mẹ tôi chép miệng:
- Lẽ ra nhà trường vẫn phải nấu mấy b́nh
nước như hồi nào.
Buổi tối coi tivi đến mục khoa học với đời
sống, nói nước cần cho cơ thể con người như thế
này, thế nọ, tôi lại nhớ đến bạn Việt. Đến ngày
sinh nhật Việt, bọn tôi đăi một chầu nước mía đă
đời. Tôi c̣n tặng Việt một cái b́nh nhựa nhỏ để
chứa nước. Bạn đỏ mặt lên, cảm ơn tôi. Được vài
ngày, tôi không thấy bạn ấy mang b́nh nước. Việt
cười nhỏn nhoẻn:
- Em ḿnh thích quá. Ḿnh cho nó rồi.
Ơ, lớn rồi mà c̣n mang b́nh nước với b́nh
mực nữa, th́ cũng bất tiện thật. May sao, đến
dịp thi giải Lê Quư Đôn, Việt được nhất. Thủ
khoa vừa được thưởng lại vừa được học bổng. Từ
đó, thỉnh thoảng bạn cũng uống một ly nước cùng
bọn tôi. Bạn ấy rành tiểu sử nhà bác học Lê Quư
Đôn hơn ai hết: Lê Quư Đôn làm thơ rắn đầu biếng
học. Lê Quư Đôn làm thẻ sách nghiên cứu mấy
giống lúa... Riêng tôi thầm nghĩ: cụ Lê Quư Đôn
hay thật. Cụ giúp cho con cháu đỡ khát nước
Crít-xtốp Cô-lông
t́m ra tân thế giới. Điều này cả lớp tôi biết.
Tôi t́m ra bàn bóng bàn cũ. Điều này cả lớp
tôi cũng biết, và khoái ghê gớm. Bọn tôi chỉ học
với học, đầu óc mụ đi, người đờ ra, mệt măn
tính. Giờ chơi muốn đá cầu hoặc chơi ném trái
cầu th́ sân trường bằng cái lỗ mũi ấy, không
nhúc nhích được.
T́nh cờ tôi phát hiện cái bàn bóng dựng ở
gầm cầu thang. Mấy đứa tôi thám hiểm hai mặt bàn
sơn xanh, phủ đầy bụi. Chắc ăn, tụi tôi xúi cái
Li xin ba - tức là thầy hiệu phó - cho đem ra.
Nhưng kê bàn ở đâu? Bạn Hải nghĩ ra cách. Một
tuần, hai buổi chiều, lớp tôi đi học thêm. Sau
hai tiết học, dẹp thật gọn xe lại, đặt bàn vào
chỗ để xe đạp. Chơi được hơn một tiếng nữa. Trời
chiều lại mát mới "ác chiến" chứ. Xong, bọn tôi
khiêng chân bàn, mặt bàn úp sát tường. Mất công
một chút nhưng được chơi. Quần một hai séc đă
lắm. Về nhà ăn cơm thấy ngon hẳn lên. Thầy Nam
khoái thể thao, thầy nán lại chỉ dẫn cho bọn tôi
dượt. Ba của bạn Thu cũng vậy. Ông từng là cây
vợt có hạng, đánh bóng xoáy ghê hồn. Năm bảy bạn
phe tóc dài cũng thích cầm vợt. Chúng tôi đấu vô
địch lớp. Quần soọc, áo thun đàng hoàng như thi
đấu trên sân Phan Đ́nh Phùng ấy. Tôi đoạt huy
chương vàng (Huy chương bằng giấy kim nhũ do lớp
trưởng vẽ và cắt). Huy chương bạc thuộc về Hải.
Bạn Li đứng đầu tốp nữ với những cút vụt chéo
rất ác ôn. Tùng Lém được giải "cổ động viên tích
cực nhất"!
Đang đà vui th́ lại nảy chuyện buồn. Trong
lúc tụi tôi say bên bàn bóng th́ Sang tồ lo
luyện chưởng. Đang đọc th́ bị cô giáo trực vớ
được cuốn truyện có tên là "Song kiếm thần
chưởng" hay "Song chưởng thần kiếm" ǵ đó. Sang
khai thuê chuyện ở hiệu sách. Thế là bị cảnh
cáo, bị hạ điểm hạnh kiểm. Thảo nào Sang tồ
thường khoe ḿnh "chưởng lực hùng hậu". Chưởng
lực có hùng hậu đến cỡ nào, lần này th́ cầm
chắc, thua!
Hết buổi học, Sang khều tôi ghé quán sách
mua cuốn truyện trả cửa hàng cho thuê. Tôi hoa
mắt trước những b́a sách xanh đỏ tím vàng toàn
những t́nh với hận, kiếm với gươm. Mắt tôi nhay
nháy những ánh kiếm: Cửu Long cuồng kiếm - Song
kiếm thư hùng - Kiếm báo hoa bay - Linh qui thần
kiếm - Tuyệt t́nh kiếm - Biển t́nh rừng gươm...
Sang tồ mải nghếch, vấp chân kệ sách, ngă vập
vào "rừng gươm" loang loáng ngổn ngang sát mặt
đất. Nó la tướng lên. May mà không đổ máu ! Hú
vía .
Tôi ngồi gần cửa sổ
lớp học. Đôi khi tôi không chú ư nhưng mắt lại
hướng ra khung trời xanh bên ngoài. Một đàn
ăng-ten như lên, tạo mấy đường song ngắn ngủn,
trần trụi. Ô, hôm nay, một chú chim sâu ở đâu
đến đậu rụt rè trên nhánh ăng-ten. Nó kêu mấy
tiếng. Nó không thể t́m ra một cành xanh nào gần
đó. Sân trường hẹp, không một bóng cây. Ngôi nhà
kề bên trường trước đây có một cây khế cao vươn
cành qua bức tường ngăn. Khế vàng trái lớn trái
nhỏ từng chùm đang đung đưa ngon mắt. Không có
con chim nào đến ăn khế cả, chỉ bọn cái Thu, cái
Hà hay đứng dưới gốc cây, nghểnh đầu lên lẩm
nhẩm: "Khế ơi, khế rụng tay ḿnh". Chủ nhà đă
chặt phăng cây khế, sợ học tṛ ném khế bậy bạ.
Tụi tôi chẳng đứa nào ném khế cả. Nhà trường đă
có lệnh cấm. Cây khế không c̣n. Không c̣n những
chùm hoa tim tím rung rinh, không c̣n những chùm
quả ṃng mọng... Sân trường càng thêm nắng. Con
chim sâu hết chỗ đậu, đành đứng tạm trên nhánh
kim loại. Giá có máy, tôi sẽ t́m cách chụp tấm
h́nh này.
Không chụp được h́nh nhưng Hải đă kư họa
dáng điệu con chim xanh bé nhỏ trên cành xám.
Đôi chân nhỏ xíu như hai que tăm. Cái mỏ cong
cong nhọn hoắt. Đôi mắt chim mở to, ngơ ngác t́m
lùm lá cây. Nó vẽ khéo quá. ấy là vừa phải trông
chừng cô giáo, vừa lẹ tay đưa mấy cây ch́ màu.
Bức vẽ vừa xong, Thám tử tư đă phát hiện được.
Trống chuyển tiết vừa điểm, Tùng Lém phán liền:-
Đặc sắc đấy. Đem dự triển lăm "Thiên nhiên với
con người", có cơ đoạt huy chương đấy.
Hải gục gặc cái đầy:
- Tớ c̣n nhiều h́nh vẽ, chẳng cần triển lăm
triển liếc cho mệt. Sau này, tớ sẽ nuôi hẳn một
con sếu đầu đỏ.
Tùng Lém cười rũ rượi:
- Cậu có giữ kẹo đầu đỏ th́ được. Đến hồi
cậu lớn lên, sếu đầu đỏ đă tuyệt chủng rồi.
Tôi không cười. Tôi biết Hải rất mê chim
chóc. Nó vẽ lại nhiều bức h́nh sếu, hạc, công...
Nó kể cho bọn tôi về các loài chim. Nhỏ xíu xiu
có chim ruồi, to đùng có đà điểu, nhiều màu sắc
là chim thiên đường, ca sĩ áo nâu là chàng họa
mi, hiếm nhất thế giới là sếu đầu đỏ... Biết đâu
nó sẽ thành nhà Sếu học...
Buổi chiều, mấy đứa tôi đi ngang chợ. Ba bà
bán gà vịt ở lề đường đang kéo rộng mỏ lũ gia
cầm để tọng thức ăn. Con nào con ấy ngắc ngoải.
Hải ngoắc tụi tôi dừng lại coi. Việt càu nhàu,
kéo tôi đi:
- Xem làm ǵ. Bọn ḿnh cũng thường được nhồi
kiến thức như thế đó.
Chú chim sâu
không thấy đến nữa. Chắc nó đi t́m cây lá. Hay
có ai bắn nó rồi? Tôi nhớ hoài tiếng kêu lảnh
lót gióng một của con chim dễ thương ấy.
Bù lại có tiếng kêu khác. Đang giờ Văn, tự
dưng lớp tôi râm ran tiếng dế. Tiếng lích rích,
lích rích chuyển từ bàn này tới bàn kia. Thầy
giáo ngớ người ra. Hóa ra là tín hiệu của đồng
hồ điện tử đeo tay. Bày tṛ là bạn Sang tồ. Sang
hẹn tất cả các bạn mang đồng hồ điện tử đều bấm
nút báo giờ đúng giờ G. Thế là âm thanh đồng
loạt phát ra như tiếng dế trong khoảng ba mươi
giây. Nghe vui tai lạ. Coi như chơi dế gáy trong
lớp mà không bị kỷ luật. Thầy Văn chỉ nhún vai
một cái. (Thầy c̣n xài cái đồng hồ lên dây cót
cũ mèm, thỉnh thoảng lại phải lắc mà nó vẫn
không chạy. Có lần, thầy nói vui là "đồng hồ
Vi-le vừa nghe vừa lắc").
Tṛ chơi chưa được bao lâu đă hạ màn. Sang
nghỉ học, đi xuất cảnh theo mẹ. Bọn tôi tặng
Sang mấy bộ tem phong cảnh đất nước, cuốn "Dế
mèn phiêu lưu kư" in khổ nhỏ, có h́nh vẽ ngộ.
Chú dế Mèn lại rời tổ ấm... Lần này Mèn có gặp
Dế Choắt, Dế Trũi nào không? Có tỉ thí vớí vơ sĩ
Bọ Ngựa "chưởng lực hùng hậu" khác không? Có nhớ
cảnh quê Dế Mèn "mùa thu lá vàng lá đỏ rơi đầy
lối đi" và kỷ niệm với lớp học?...
Sang tặng lại cái hộp đựng bút. Tụi tôi giao
cho bạn Việt giữ.
Chỉ ngày mai thôi, Sang sẽ xa lớp xa trường.
Chúc bạn bay xuôi gió.
Chỗ ngồi của Sang không bỏ trống lâu: một
bạn mới chuyển đến. Tay này nhỏ con nhưng dáng
và diện không thua ǵ Sang. Mặt tỉnh khô, lưng
lủng lẳng cái ba lô sặc sỡ, "hắn" lẳng lặng ghé
ngồi bên bạn Việt.
Chỉ một tuần sau, "hắn" nghênh nghênh đến
lớp với đám tóc nom như cái mào dựng đứng trên
đầu. Hai bên mái trắng hếu! Nghe tiếng xầm x́,
Long - tên "hắn" - thản nhiên nói trống:
- Mô-đen mới nhất đấy!
Lập tức Mô-đen mới nhất bị kêu lên Văn
pḥng. Cô hiệu trưởng đích thân phê b́nh và đe
đ́nh chỉ học. Mẹ bạn Long đến, mếu máo kể lể
rằng do lỗi của ông thợ hớt tóc bày đặt ra.
Sau vụ này, Long có tên là "Long cong
đuôi".
Mất một buổi học để viết kiểm điểm, Long
cong đuôi đă trở lại lớp. Đầu cậu ta cạo gần như
trọc, trông rất ngầu. Vừa xoa đầu, Long vừa
cười:
- Khi đủ tóc, tớ sẽ để theo kiểu "rừng cây
xoăn lá".
Lúc phải trả bài Đạo đức, cậu ta lại xoa đầu
xin khất v́... "mắc cỡ quá, không nói được". Đến
giờ Văn, bị kêu đọc thuộc ḷng đoạn thơ đă học,
Long cong đuôi thưa thầy là mới mất sách, chưa
mua kịp. Thầy định nói điều ǵ đó, bất chợt nổi
cơn ho dài. Hết ho, thầy giảng bài, giọng khản
hẳn đi. Long quay qua nói với tôi:
- Tớ th́ tớ nghỉ quách cho rồi!
Thật bực v́ nó. Nhưng nó nói cũng có phần
đúng.
Thầy cứ ráng dạy, bệnh càng nặng thêm. Bọn
tôi thương thầy nhiều. Thầy kể chuyện mê li,
giảng bài nhẹ nhàng, hấp dẫn và hết ḷng bồi
dưỡng cho các bạn giỏi môn Văn. Thầy phải nói
nhiều, chấm bài nhiều, người không bao giờ mập
được. Bạn Việt ví thầy dáng thông h́nh hạc như
cụ Nguyễn Trăi ấy. Lớp tôi đă học thơ Nguyễn
Trăi rồi, tôi không thuộc loại giỏi Văn nhưng
c̣n nhớ thầy có lần nói nhà thơ ḿnh thông vóc
hạc đứng trên đỉnh Côn Sơn vương đầy phấn thông
thơm ngát. Ôi sao thầy giảng hay thế!... Bây giờ
tôi không thấy phấn thông, chỉ thấy phấn trắng
tỏa bụi. Bụi phấn bay mù. Phấn dỏm quá, mỗi lần
chùi bảng, bụi rơi mờ mắt. Thế mà h́nh như có
người làm thơ, viết bài hát về Hoa phấn. Hoa
phấn vương tóc thầy... Cứ như là hoa phấn đẹp
lắm, thơm lắm.
Tôi lén viết cho Tùng Lém mấy chữ và nhận
"thư trả lời" liền:
- Thơ văn phải vậy. Rồi có người tả giọng ho
du dương của thầy giáo cho cậu xem.
Xem xem cái ǵ. Có như thế, tôi sẽ không
them đọc.
Bất chợt thầy lại che miệng, ho rũ rượi sau
khi đọc một đoạn thơ dài réo rắt. Cả lớp ngồi im
phăng phắc. Bỗng bạn Thu bước vội lên, nhặt cái
mút chùi bảng, xin ra ngoài. Một lát, lớp trưởng
trở về, mặt đỏ hồng, một tay nâng chai nước ngọt
có úp một cái ly, một tay cầm đồ chùi bảng sạch
và ướt. Bạn ấy thận trọng đặt lên bàn thầy.
Chúng tôi thấy thầy như hơi cười. Hai khóe mắt
long lanh, thầy cảm ơn bạn Thu. Long cong đuôi
kêu lên, đủ nửa lớp nghe thấy:
- Lớp trưởng hết xẩy!
Tôi có việc t́m gặp thầy Nam "huấn luyện
viên" bóng bàn. Đến sát cửa Pḥng Giáo viên, tôi
khửng lại. Bên trong đang có nhiều tiếng tranh
luận:
- Tôi thấy thế này mới đúng.
- Không phải vậy...
- Các vị nhầm hết rồi.
- Để tôi nói lại nhé: Đoạn văn này toàn câu
phức.
à, các thầy cô đang tranh luận về câu đơn
câu phức. Cái món này thường làm mấy đứa tôi
nhức đầu. Hóa ra các thầy, cô cũng đau đầu. Eo
ơi, lại c̣n bổ tố, định tố... vô cùng lôi
thôi.Tôi giật lùi, không dám nghe, cũng không
dám vào nữa. Bất ngờ đụng phải B́nh Cù Lần. Nó
gắt nhỏ:
- Làm ǵ giật lùi như con tôm thế.
Suỵt một cái, tôi lôi nó ra sân, kể sơ câu
chuyện. Nó nghiêm mặt:
- Tớ có quyền th́ tớ dẹp hết. Chẳng cần phân
biệt từ đơn từ ghép, câu đơn câu phức rắc rối.
Cụ Nguyễn Du đâu có học ba thứ này mà thơ vẫn
tuyệt.
B́nh tiếp tục làm mặt nghiêm, th́ thầm:
- Cậu biết ǵ chưa? Bọn con gái vừa kháo
nhau: điểm kiểm tra bài Hóa vừa rồi là điểm ảo
thuật.
Tôi trợn tṛn mắt:
- Giỡn mặt! Sao bọn nó biết? Nó ẩu, coi
chừng bị kỷ luật nghe.
- Đúng trăm phần trăm rồi. Bài thằng Việt
đúng hoàn toàn, chỉ được có 7. V́ nó không học
thêm thầy. C̣n bài bọn cái Li nhờ có học thêm,
dù c̣n chỗ trật, vẫn toàn điểm 10. Chính cái Li
khui chuyện này ra. Nó không muốn nhận điểm
"chiếu cố" như thế. Ghê chưa!
A, hay thật. Không thể coi thường cánh con
gái. Được điểm 10 không trúng, không thèm nhận.
Thế là Tùng Lém thua keo này rồi. Nó dám cá với
bọn tôi là phe nữ chỉ ham làm đẹp. Đâu có vậy.
Như bạn Thu đó, vừa dễ thương vừa học giỏi, điều
khiển lớp cứ răm rắp. Như vài bữa trước đây, mấy
chị lớp trên ghé thăm trường cũ, áo dài trắng
tha thướt, trông cũng dịu mắt. Không ngờ, các
bạn gái lớp tôi bảo nhau:
- Đừng ham, mấy chị ấy than đóng áo dài,
sáng lạnh trưa nóng, mà vướng lắm.
- Nh́n lồ lộ, mắc cỡ thấy mồ!
Thế mà có lúc tôi đă nghĩ giống như Tùng
Lém.
Thời gian chạy lẹ hơn chiếc xe máy phân phối
lớn tăng hết ga. H́nh như tôi đă học ở đâu danh
ngôn nói đời đi học như cuộc chạy thi tiếp sức
đường dài. Tôi thích so sánh việc học bây giờ
với cuộc "đua ô tô thể thức một" hơn. Xe phóng
như bay, có những đường quành làm nóng lạnh cả
người. Gần hết một học kỳ rồi, phải tiếp tục
vượt lên, không dừng lại.
Vậy mà trường tôi tạm dừng mấy tiết học.
Sáng nay, tôi guồng xe đến trường sát giờ học,
óc thầm ước được một chiếc Chaly. Sao quang cảnh
trường khác hẳn mọi ngày? Hai cánh cửa sắt rộng
mở, các thầy cô, học sinh các lớp đứng lặng lẽ
hai bên đường. Lớp trưởng Thu đưa mắt cho tôi,
nói rất gấp:
- Bạn cất xe lẹ lên. Thầy Hạo mất rồi.
Vậy là thầy Hạo mất rồi! Vĩnh biệt thầy dạy
Toán lớp Chuyên!
Tôi lao ra chỗ đám bạn. Cái Li bảo tôi: Thầy
làm việc căng quá, xuất huyết năo đột ngột. Tùng
Lém th́ nói: Thầy buồn, uống rượu nhiều.
Tôi chỉ nghe lơm bơm. Buồn quá. Khi chiếc xe
tang mang h́nh thầy lăn bánh chầm chập qua cổng
trường nhiều học sinh ̣a khóc. Cô hiệu phó không
nói một lời, mắt đỏ hoe. Bọn con gái lớp tôi đều
sụt sịt. Tôi cũng cảm thấy nôn nao và chợt nhớ
tới thầy dạy Văn.
Rồi chuyện buồn cũng qua đi. Có lẽ bọn tôi
chưa thực sự biết buồn. Cho nên chảy nước mắt
hôm trước, hôm sau lại cười. Bọn tôi cười v́
đứng đầu trường cả về học tập lẫn kỷ luật (Lớp
tôi là "lớp chọn", non nửa lớp là học sinh giỏi
Văn, giỏi Toán). Bạn Việt được vào đội tuyển đi
thi toàn quốc. Nhiều bạn khác đạt loại giỏi và
xuất sắc. Tôi cũng kéo được môn Văn lên gần bằng
các môn khác. Long cong đuôi "cong đuôi" chạy
theo phong trào thi đua của lớp. Cuộc đua do nữ
vận động viên ưu tú Minh Thu dẫn đầu đă giành
giải vô địch đồng đội!
Thầy Nam c̣n hứa sẽ tổ chức đi cắm trại.
Vui ơi là vui!
Nghỉ học kỳ. Không mấy khi được nằm dài, đă
quá! Chuông nhà tôi bỗng reo dồn dập. Đứa nào
đến sớm thế? à, Việt và Tùng thám tử tư. Mặt cả
hai đứa xỉu như bánh phồng tôm thấm nước.-
Trường bị bán rồi, biết chưa?
- Chưa. Sao biết?
Bọn tôi cuống lên chạy đến nhà nhau hỏi han.
Phải đến nhà "Bản tin xanh", ở đó mới có nguồn
tin đáng tin cậy. Lớp phó Li th́ thầm ngay ngoài
cổng rằng nghe nói trường sẽ bán cho một công ty
nước ngoài để họ đập đi, xây nhà cao mười mấy
tầng lận. C̣n bọn ḿnh sẽ chuyển qua trường
khác. Vô lư! Nghe tức anh ách. Bán ǵ lại bán
trường? Thế trường kia cái trường mà bạn tôi
chuyển tới - sẽ đi đâu? Hay là ghép vào nhau,
chịu sao thấu!
Cha mẹ chúng tôi cũng chạy cuống lên đến nhà
các thầy, cô, đến Ban Giám hiệu trường. Bà tôi
thở dài. Ông tôi không đọc sách nữa. Bố mẹ tôi
trở về, bàn luận sôi nổi với ông bà tôi. Đây mới
là dự định. Không phải do nhà trường mà do cấp
trên quyết. H́nh như c̣n đang bàn.
Nguồn tin của bọn tôi cứ nhiễu lung tung.
Bạn chỉ nói trường mới c̣n nhỏ hơn nữa kia. Bạn
khẳng định nó rộng đấy nhưng ở sát chợ đầu mối.
Ôi, thế th́ ghê lắm, tha hồ mà lộn xộn.
Bà tôi nói: "Làm chi mà gấp thế".
Ông tôi đáp: "à, thời hiện đại. Họ làm lẹ
lắm".Cả nhà tôi lo. Bụng tôi rất cồn cào. Con
Mi-nô cũng im thin thít, không dám hó hé. Đành
"Hăy đợi đấy". Biết đâu người ta sẽ không bán
trường chúng tôi nữa. Tôi quay về góc học tập,
lặng lẽ lấy ra tấm h́nh lớp tôi chụp trước cổng
trường, ngắm nghía, ngẫm nghĩ lan man...
Trường tôi dù nhỏ hẹp, tôi vẫn nhớ vô cùng.
Từ cái cổng sắt cũ luôn đóng lại khi chúng tôi
đi trễ ít phút. Nhớ lớp học thân thuộc với cái
bảng đen đầy ḍng chữ trắng, nhớ đến cả cái ṿi
nước máy không sao khóa chặt được... Tôi nhớ,
tôi thương các thầy, cô đôi lúc làm cho bọn tôi
giật ḿnh, đứng tim. Tôi nhớ, tôi thương các bạn
tôi, cả các bạn đă có lần lầm lỗi... Tôi nhớ,
tôi thương ngôi trường bé nhỏ đă rộng ḷng che
chở, nâng đỡ tôi.
Lớp tôi ơi, trường tôi ơi! Thương nhớ biết bao
nhiêu...
|
|
|