|
(Tặng
Danh )
Tối qua nghe bạn đọc thơ,
Sao tôi cảm thấy thẩn thờ
lòng đau .
Thương cho thân bạn
lao đao,
Rừng sâu thui thủi
biết bao tháng ngày !
Bạn buồn than thở với ai ?
Cũng đành mai một anh
tài từ đây!
Đèo cao,núi thẳm chông gai,
Mộng nuôi chí lớn tài
trai tang bồng .
Căm căm trời lạnh từng đông
.
Vẫn luôn hoài bảo
khơi dòng quê hương .
Gian nan bạn vẫn cố
vươn,
Làm thơ,viết nhạc
nhớ thương bạn tù,
Thơ rằng :" Có gả
tiều phu,
Vào rừng đốn củi bao thu
nhọc nhằn "...
Bạn ơi,dù có khó khăn,
Kiên tâm,bền chí thưa rằng
: thành công .
Ngày nay bạn có cộng đồng,
Cùng nhau gánh vát non sông
nước nhà .
Bao giờ dân chủ quê ta,
Tự do vui hát bài ca thanh
bình !
Hoàng hôn chừ lại bình minh,
Thỏa lòng mong đợi,dân mình ấm no .
Mẹ ơi,thôi hết buồn lo
Mĩm cười,mẹ hát câu
hò đoàn viên .
Không còn nghe tiếng Đổ
Quyên,
Hát sầu cố quốc năm
canh lạnh lùng !
Niềm vui là niềm vui chung
Rộn ràng phố thị tưng
bừng nở hoa .
" Ta về ta tắm ao ta,
Dù trong dù đục ao
nhà vẫn hơn ! " |