|
Tác giả: Ngọc Oanh
Em đâu rồi, em hỡi! An Nguyên ơi Mới vừa đây em đã đến bên tôi Choàng tỉnh dậy, em biến đi đâu mất.
Mùi hương thoảng còn làm ta ngây ngất Nét đan thành còn quyện lấy hồn ta Ánh hào quang còn toả sáng chói lòa Trông ánh mắt, nụ cười còn ngây dại.
Em đã đến vì sao không ở lại Để cùng ta uống cạn chén quỳnh tương Đi cùng ta cho đến cuối con đường Đời vạn nẻo, xin cùng ta tiếp bước.
Nhưng em hỡi làm sao như thế được Ta chỉ là mây trắng của không gian Còn em là hạc nội với trăng ngàn Sao giữ được trong tầm thường cuộc sống
Và như thế chỉ gặp nhau trong mộng Chỉ gặp nhau trong giây phút mà thôi Lặng nhìn nhau rồi lại chịu chia phôi Ngồi đối bóng, dạ não nề tê tái
Dỗ giấc ngủ, không thể nào ngủ lại Hình ảnh em cứ quanh quẩn bên tôi Kỷ niệm về, dĩ vảng lần lượt trôi Nhớ ray rức những êm đềm ngày cũ
Phương trời đó, em thức hay vẫn còn say ngủ Có mơ về hình bóng cũ không em? Ta khẩn cầu một giấc ngũ triền miên Để mã mãi gần em trong vĩnh cửu.
Tặng Trần Ngọc
|