Hạ rất hồi hộp, một tâm trạng vừa vui mừng vừa nôn nao kỳ lạ
!Trong số hơn bốn trăm học sinh đứng đàng kia có con gái của
ḿnh, hôm nay bé VY ra trường high school ! Hạ thấy thương con
vô cùng, một t́nh thương của người mẹ.
Nhớ lại ngày xưa lần đi thi Tú Tài I ở Mỹ Tho ( lúc đó Long An
chưa có hội đồng thi ). Mẹ Hạ đă dặn ḍ đủ điều, mẹ c̣n nấu bao
nhiêu nồi chè đậu để Hạ ăn, mẹ c̣n căn dặn phải lễ Phật mỗi sáng
và tối. Bọn Hạ ở trọ tại chùa Phổ Hiền để đi thi, nghe lời mẹ Hạ
và các bạn đêm nào cũng lạy Phật và cầu nguyện trước khi học
bài. không có ư niêm ǵ ngoài sự mong muốn ḿnh thi đậu, thi đậu
th́ sung sướng lắm ḿnh sẽ được lên lớp mười hai rồi vào đại
học, ước mơ chỉ có thế. Nh́n tượng Phật sao ngài từ bi quá lúc
nào cũng sẵn sàng để độ tŕ chúng sanh, ngài sẽ pḥ hộ cho ḿnh
thi đậu, Hạ nghĩ thế.
Không có mẹ bên cạnh để nhắc nhở trong mấy ngày thi tạm gọi là
xa xứ Hạ ngủ không được v́ lo lắng không biết bài thi khó hay
dễ, nhỡ thi rớt mẹ sẽ buồn, lại thêm nhớ mẹ, Hạ cứ trằn trọc. Hạ
và các bạn nằm sát nhau, tâm trạng đều giống nhau lo lắng cho
ngày mai, tiếng nhỏ Thủy khe khẻ :- Ngủ đi tụi bây thức hoài mệt
mai sao làm bài được.
_ Thật là khó ngủ, ê ! Mai thi môn ǵ trước tao quên rồi ? Tiếng
Lan cất lên.
_ Văn, sinh ngữ ́i phải hôn mậy ?
_Ừ !!!
Sư cô đi ra và bảo : _Các con ngủ đi để mai thi.
Tất cả đều im lặng chỉ c̣n tiếng gỏ nhịp của chiếc đồng hồ trên
tường.
Rồi kết quả Hạ được đậu B́nh thứ, không có niềm hạnh phúc nào
hơn. Mẹ đă tạ lễ "cái đầu heo " Hạ nhớ rất rơ, mẹ c̣n bảo mời
các bạn đến ăn. Không ngờ mẹ thương và lo cho ḿnh quá, chắc mẹ
đă cầu nguyện nhiều lắm, và hai mẹ con dă ăn chay một tháng, tấm
ḷng người mẹ. !
Giờ dây, chính Hạ là mẹ và đang theo dơi buổi lễ ra trường của
con gái ḿnh. Hai giọt lệ lăn dài trên má Hạ, nàng nhớ mẹ quá
chẳng biết bây giờ mẹ ở nơi đâu ? Cơi vĩnh hằng mẹ có biết con
gái của mẹ đang trăi nỗi ḷng như mẹ ngày xưa.
Nh́n con gái lên nhận bằng tốt nghiệp Hạ mĩm cười một ḿnh,
nàng cũng vừa chụp được tấm ảnh con gái đang bắt tay với vị Hiệu
Trưởng. Tám giờ chiều nhưng trời vẫn sáng, bầu trời trong vắt
những áng mây trôi lững lờ với màu sắc thật đẹp. Nh́n xung quanh
những bậc làm cha mẹ người nào cũng vui mắt hướng về phía con
của ḿnh.
_Anh mới vừa chụp mấy tấm ảnh của đàn c̣ trắng và đàn két xanh
thật đẹp.
Tiếng của chồng Hạ vang lên làm Hạ trở về thực tại.
_ Sao lại c̣ và két ?
_Em không thấy con gái mặc toàn trắng c̣n con trai mặc toàn màu
xanh sao. Hạ ph́ cười - ừ nhỉ.
Thương con quá, ngày mai bước chân vào đại học lại ở xa, mẹ
không kề cận, ai nhắc nhở, ai chăm sóc cho con. Với Hạ con gái
ḿnh thật bé bỏng lúc nào cũng như chú chim non nằm trong tổ chờ
mẹ mớm mồi. tiếng pháo bông phá tan bầu không khí, tiếng reo ḥ,
tiếng cười ầm ĩ ḥa với những sắc màu của pháo bông. Thấy vui
làm sao !
Hạ ôm chầm lấy con, Vy khoe mấy tờ giấy khen và giải thích..
đây là... đây là Hạ cứ gh́ lấy con và hôn lên má con với niềm
hạnh phúc vô biên.
Thế là Hạ đă biết nổi ḷng của người mẹ, cám ơn mẹ đă cho con
biết t́nh thương của người mẹ dành cho con.. Môt t́nh thương cao
cả không thể cân, đong, đo, đếm. Hạ nhớ mẹ quá nàng buột miệng
gọi hai tiếng: Mẹ ơi !
Tháng 6 năm 2008
Lê Thị Hạ Anh