|

Tác giả: Trần Ngọc
Trách ai sao nỡ phụ phàng
Để cho ta phải lỡ làng tuổi xuân
Đường tình lắm nẻo gian truân
Nhưng lòng không khỏi bâng khuâng nhớ người
Nhớ ai, nhớ cả khung trời
Với bao kỉ niệm ngọt bùi cho nhau
Trách sao đất thấp trời cao
Người đây, kẻ đấy làm sao đi cùng
Đường đi trăm lối mịt mùng
Lối nào dẫn đến tương phùng mai sau?
( thay một người bạn, tặng TL )
|