San Jose dường như đă
bắt đầu vào thu, nắng không c̣n gay gắt, gió nhẹ
mang hơi lạnh vào buổi sáng sớm, chiều muộn. Hàng
cây trên đường Tully chợt như không c̣n mầu xanh lá
non để sẵn sàng cho một cuộc chia ĺa giữa cành và
lá.
Hôm nay August 23, 2006
tôi dậy sớm hơn mọi ngày để sửa soạn đưa đứa cháu
ngoại gái đi học, Tú tên Việt, Jennifer tên Mỹ, tuy
nhiên tôi thích gọi Bé Tú hơn là Jennifer, bởi tiếng
Việt gần gũi và ấm áp đối với tôi hơn, Bé Tú cũng
thích cái tên Việt của nó.
Bé Tú sinh tại Mỹ
nhưng rất rành tiếng Việt kể cả tiếng lóng ưa dùng
trong gia đ́nh. Bé có thể quay 180 độ từ tiếng Anh
qua tiếng Việt và ngược lại một cách dễ dàng, không
ngọng như những đứa trẻ Việt khác sanh tại My. Bé Tú
như cá trong biển lớn trên quê hương tạm dung của
cha mẹ chúng, và lớn lên như một công dân của một
dân tộc hùng mạnh vào bậc nhất thế giới, đất Mỹ.
Đôi khi vợ tôi, Mỹ
Thanh vui vẻ để Bé Tú sửa phát âm cho đúng với giọng
tiếng nói Anh, và sau mỗi lần chỉ cách phát âm Bé Tú
quay qua nói tiếng Việt với bà ngoại:
- Bà ngoại phải tập
nói hoài chữ con vừa chỉ th́ mới nói đúng giọng Anh
được đó nghe.
- Bà già rồi! Bà
nói tiếng Anh, Mỹ họ hiểu là O.K. rồi !
- Nhưng có những
chữ họ sẽ không hiểu bà ngoại muốn nói ǵ !
V́ phát âm của bà ngoại
không đúng.
Tôi nh́n Bé Tú nhỏ nhoi
so với những đứa trẻ cùng tuổi kéo túi sách một cách
nặng nhọc bỏ vào xe. Tôi xoa đầu Bé Tú:
- Mấy bạn con có
biết con bao nhiêu tuổi không ?
- Dạ không, tụi nó
nói con nhẩy cóc hai lớp. Bé Tú cười nh́n tôi trả
lời, và hỏi lại tôi :
- Nhưng con đâu có
nhẩy cóc phải không ngoại ?
Tôi vừa gật đầu vùa trả
lời :
- Đúng rồi, tại v́
thân thể con nhỏ nen bạn con nói vậy thôi mà. Hôm
nay ông sẽ đưa con tới trường, con sẽ vào lớp học
khác và sẽ không gặp nhóm bạn cũ trọc ghẹo con nữa.
- Chúng nó cũng lên
lớp như con, con tránh tụi nó đâu có được. Tốt hơn
con đương đầu với tụi nó, ngoại đừng lo...!
Chỉ khi nào con học
trường khác hay đổi qua Sernior High Shool.
- Ồ! Con không ngại
là con nhỏ bé hơn bạn con phải không?
- Dạ không. Nhiều
bạn con thích con lắm đó.
- Hột kim cương đâu
có lớn, nhưng giá trị bạc ngàn trở lên phải không
con ?
- Dạ. Ngoại nói
đúng ! Con nhỏ bé nhưng con học giỏi hơn tụi nó.
Trong lớp con không bao giờ đứng thứ ba.
- Ông biết mà, phải
học giỏi nghe con, nhất là không được nói tiếng Anh
khi ở nhà với bà và mẹ con nghe. Con là người Việt
phải biết nói tiếng Việt mới là người có quốc gia.
Con sanh ở Mỹ, là công dân Mỹ, học mọi thứ ở nước
Mỹ, và sẽ có thể con thành công ở Mỹ, nhưng phải nhớ
chắc chắn là Mỹ không phải là quê hương của con. Ông
không kỳ thị, nhưng đó là thực thể trong sự hiểu
biết học hỏi của con sau này.
- Da. Con biết con
là người Việt Nam mà. Cô giáo dạy tiếng Việt cho con
ở trường Văn Lang cũng nói vậy mà.
- Đúng. Con là cháu
của ông, chắc chắn con là người Việt Nam rồi.
Này nhé, mắt con nâu,
mũi con tẹt, tóc con đen, dù con có nói tiếng Mỹ
giỏi, nhưng có ai nói con là người Mỹ đâu ! Phải
không ?
- Mấy đứa bạn Mỹ
của con, tụi nó nói con không phải dân Mỹ. Con
căi với tụi nó, con
sanh ở Mỹ, nên con là dân Mỹ. Nhưng chúng
đều lắc đầu và nói
: Nhưng mày không phải là chính gốc dân Mỹ,
mày khác với tụi
tao, tụi tao da trắng tóc hung, c̣n mày da vàng.
Con noí tụi nó kỳ
thị, nhưng tụi nó nói không phải, chúng nó chỉ muốn
Tôi gật đầu nói với Bé
Tú.
- Bạn của con nói
không sai. Có một truyện ông đọc lâu rồi trên nhật
báo Mercury San Jose, do một người đàn bà trẻ Nhật
sanh tại Mỹ, có PhD viết với một cái tựa "Người
không có quốc gia" .
- Truyện viết thế
nào hả ngoại ? Chắc hay lắm há ?
- Cô người Nhật có
bằng PhD viết đại ư rằng cô ta là thế hệ thứ tư của
một gia đ́nh thuần túy Nhật Bản nhưng sinh tại Mỹ,
có nghĩa là cô ta đă đương nhiên là dân Mỹ về nội
tâm, v́ lối suy nghĩ và cách ăn mặc cũng như cung
cách nói chuyện của cô ta đều phát sinh ra từ xă hội
mà cô ta sinh ra, lớn lên như con bây giờ. Nhưng thể
xác cô ta hoàn toàn Á Đông, do đó khi cô ta đi làm,
dĩ nhiên cô ta phải liên hệ với người xung
quanh. Nhưng người Mỹ đă không nghĩ rằng cô ta là
người Mỹ, trái lại họ đều ngạc nhiên khi tiếp chuyện
với cô ta, và nh́n thấy cách cư xử hoàn toàn Mỹ ở cô
ta.
Cô ta bắt đầu để ư
tới những lời nói của những người Mỹ làm việc, Chung
và tự hỏi "Ḿnh là người Mỹ hay người Nhật ?". Sau
những năm suy nghĩ về nguồn gốc của ḿnh, cô người
Nhật này quyết định về Nhật làm ăn, v́ cô ta nghĩ
rằng, cô ta là người Nhật. Nhưng khi về Nước Nhật,
cô ta lại bị sa vào cảnh mà cô ta đă gặp như ở Mỹ,
v́ chính ?ất nước gốc rễ của cô cũng không chấp nhận
cô.
- Tại sao vật hả
ngoại ? Bé Tú ngắt lời tôi.
- Tại v́ cô ta
không biết nói tiếng Nhật, chính tiếng mẹ đẻ của cô.
Cô ta cũng không hấp
thụ được cái lối sống của xă hội người Nhật, bởi cô
ta sinh và lớn lên ở Mỹ. Do đó cô ta bị cô lập ngay
trên mảnh đất cội rễ của ḿnh, nên cô ta đành quay
trở lại Mỹ và chính cô ta đă nói rằng cô ta là người
không có quốc gia. Ở đâu cô ta cũng bị người chung
quang nh́n cô ta bằng một sự khác biệt trong ánh
mắt.
Bé Tú à, con hiểu những
ǵ ông vưà kể cho con nghe chứ ?
Từ nhà tôi tới John
Muir Middle School tổng cộng hơn mười miles qua
những con đường Rettus Ct quẹo trái Tully nối dài
Cutner, vào xa lộ 85 South, thoát ra đường Almedan
South và quẹo phải khi gặp đường Branham, qua một
ngă tư là sẽ nh́n thấy trường Bé Tú học ở phiá trái.
Tôi lắc đầu nh́n đứa
cháu gái bé bỏng kéo chiếc cặp sách có bánh xe tôi
đă vừa mua hôm qua theo sau và mạnh dạn nhập bọn với
bạn bè to lớn gấp hai hay ba lần.
Bỗng tôi thấy một nhóm
đang chơi trên sân cỏ chạy ra vây quanh Bé Tú, cả
nhóm vội vă xôn xao quanh Tú với những tiếng chào
nhau bằng tiếng Anh.
- Hey Jennifer, Is
he your father ?
- Oh my God! It is
heavy for you now ! You may need your grand father
to care your books for next year.
- Jennifer, what is
going on to you. You are look like a little girl.
- I am a little
girl, my grand father said.
- Hey, she is
little, but her mind was large and smart more than
you are..!
Tôi đứng nh́n
những đứa trẻ to lớn hơn Tú, và yên tâm khi thấy Bé
Tú hoà nhập với bạn bè cũ, mới một cách hoà nhă. Tôi
yên tâm bước ra chỗ đậu xe và lái xe về nhà.
Dọc đường ngồi lái xe,
nhưng ḷng tôi chợt bùng lên nỗi nhớ của thủa ấu thơ
trường làng. Lớp học có một pḥng nhưng có đủ mọi
tŕnh độ học sinh theo học thày giáo Hồng, và cũng
là ông cậu của mẹ tôi.
Mẹ tôi kể rằng : Một
buổi sáng sớm, mẹ tôi đưa cho tôi cuốn vở sau khi
cho ăn no nê và bú thêm một bên sữa mẹ. Mẹ cơng tôi
tới trường thày giáo Hồng, tôi ngồi trên lưng mẹ
nũng nịu đ̣i đủ thứ quà v́ cứ tưởng mẹ cơng đi chơi
nên mừng lắm, nhưng khi mẹ cơng tới cổng nhà thày
Hồng, mẹ bỏ tôi xuống và cầm tay tôi dắt vào sân
trường.
Tôi nép sau chân mẹ
bước theo tới trưóc mặt thày Hồng đứng trên hiên
nhà, trong khi cả pḥng học vang tiếng tập đánh
vần theo anh trưởng lớp. Tôi ôm chân mẹ nh́n lén
thày Hồng v́ ông đang cầm cây roi mây trên tay. Sau
vài câu chuyện gởi gấm tôi cho thày Hồng, mẹ tôi dẫn
tôi vào lớp học và ngồi ở góc pḥng.
Mẹ ngồi học với
tôi tới trưa, khi tới giờ chơi, tôi vui vẻ chơi với
bạn quên mẹ. Mẹ cũng chỉ chờ có thế, mẹ bỏ tôi lại
trên sân trường trốn tôi về nhà. Khi chợt nhớ tới
me, tôi hốt hoảng t́m mẹ. tôi khóc lớn gọi mẹ giữa
sân nhà thày Hồng, chạy t́m khắp nơi, và không vào
lớp sau giờ chơi, mặc dầu thày Hông đă dùng mọi
phương pháp từ giỗ ngọt tới răn đe đánh đ̣n, nhưng
tôi vẵn bướng bỉnh không chịu vào lớp.
Sau cùng thày Hồng phải
bế tôi vào lớp, tôi vẵn không sợ, và càng khóc lớn
tiếng làm cho cả lớp phải chia trí, nên thày Hồng đă
nhốt tôi vào buồng ngủ nhà thày.
Ấy vậy, tôi vẫn khóc và
đập cửa đ̣i ra ngoài cho tới khi mệt ngủ thiếp đi
trên nền gạch lạnh. Khi mẹ tới đón về và tôi đă nói
với mẹ : Nhất định sẽ không đi học nữa..!
Nhưng sáng nào cũng vậy
tôi đều khóc trên lưng mẹ, và mẹ đă kiên nhẫn cơng
tôi tới trường ḍng dă mấy tháng, dần dẩn tôi quen
bạn trong những tṛ chơi mà thày Hồng dạy, sau đó
tôi bằng ḷng cho mẹ về nhà, nhưng cứ đến giờ chơi
là mẹ lại chạy vội tới ôm lấy tôi, rồi tôi ríu rít
chạy theo mẹ vào một góc sân để trốn bạn bè, và vạch
vạt áo mẹ bú một hơi no nê, sau giờ chơi mẹ lại tất
tả về nhà giúp bà nội làm việc nội trợ gia đ́nh
trong khi ba tôi đôi khi đi không tin tức mấy tháng
mới về thăm ông bà nội.
Những ǵ mẹ tôi kể
lại về tôi, tôi đều ghi ḷng và thỉnh thoảng hỏi mẹ.
- Sao ngày đó mẹ
làm vậy cho con ?
- Không làm cho con
th́ làm cho ai. Mẹ tôi luôn hiền từ nh́n tôi trả
lời.
- Sao mẹ không dắt
con đi mà lại cơng ?
- Dắt, con đâu có
đi, hơn nữa phải kéo con mới đi, rồi con khocù lóc
om x̣m, ông nội con mà biết th́ khổ !
- Ngày xưa không
như bây giờ ! Mẹ lấy cha con là phải gánh vác mọi
công việc nhà chồng đầu tắt mặt tối từ sáng tới
chiều. Nếu gặp mùa lúa chiêm có khi phải thức tới
nửa đêm, nhưng sáng vẫn phải thức sớm để đi ra ruộng
coi người làm. Đôi khi mẹ phải về ăn cơm ở nhà
ngoại.
Mẹ tôi suy nghĩ vài
phút, rồi tiếp :
- Thời của mẹ, gái
phải tam ṭng tứ đức, trai phải văn vơ song toàn để
giúp nước, cứu đời. Ông bà ḿnh dạy như vậy. Bây giờ
đă khác xưa rồi... Họ bỏ cả...! Do đó mới có vơj
chồng ly dị nhau hàng ngày. Mẹ lấy cha con mấy chục
năm t́nh vợ chồng vẫn thương nhau đầm ấm. Mẹ nh́n
thấy các con trong đời sống bây giờ mà mẹ lo quá
chừng. Vợ chồng mà ăn ở với nhau như góp gạo nấu cơm
chung, chẳng biết chữ hy sinh là ǵ, và t́nh nghĩa
ra sao cả, rơ chán...!
Những lúc này tôi
thường ôm vai mẹ.
- Mỗi xă hội đều
khác nhau mà mẹ ! Bây giờ con người cởi mở tự do.
Đem áp dụng vào thời gian của mẹ ai mà chịu nổi !
- Mẹ th́ không học
được như các con, nên không muốn căi lư với con,
nhưng tự do quá trớn sẽ loạn đó con à...!
Khi thấy mẹ bắt đầu
không vui trong câu chuyện vô t́nh không chủ đích
giữa mẹ con, tôi thường lảng sang chuyện khác.
- Bộ ông nội khó
lắm sao mẹ ?
Mẹ lắc đầu, nói trong
từ tốn chậm răi.
- Không, ông nội
con rất tốt nhưng nghiêm khắc. Ông là tiên chỉ trong
làng, hiền lành, thương con, mến cháu. Ông có nuôi
vài người tá điền trong nhà để làm ruộng vườn cho
ông. Do đó cứ tới bữa ăn chiều là mẹ ngồi đầu nồi lo
cơm cho họ, mà họ ăn như hổ đói, mẹ có nấu thêm gạo
cũng không vừa bụng họ, nên nhiều lần mẹ nhịn đói
cho họ ăn khi thấy gần hết cơm, và thức ăn, nên mẹ
thường chạy về ngoại ṃ cơm nguội. Khi ông biết, ông
bắt mẹ nấu hai nồi cơm, lúc đó mẹ mới được ăn no.
Nhưng sau khi sinh
con ra th́ ông lo cho mẹ đủ thứ v́ cha con đă đi
theo kháng chiến, đôi khi đi biệt tăm mấy tháng
không về, mẹ cứ tưởng cha con chết bụi bờ nào, chỉ
khi cha con ve,à mẹ mới biết cha con c̣n sống. Con
lại là cháu trai đích tôn của ông, nên ông quí lắm.
Cái tên của con ông cũng đă nghĩ tới khi mẹ mang
thai con. Mẹ đôi khi c̣n phải thua con trước mặt ông
nội của con đó.
- Xin lỗi mẹ. Con
không biết chuyện này. Thật là ngốc tử...! Nhưng có
lần nào mẹ thắng con không mẹ..?
- Người mẹ nào cũng
chẳng bao giờ thua con, hay trách con ḿnh! Chẳng
qua chỉ v́ cái t́nh mẫu tử mà thôi đó con à...! Nước
mắt chảy suôi chứ có bao giờ chảy ngược đâu...! Phải
không con ?
Mẹ tôi nói đúng,
nước mắt chảy suôi, cũng như tôi đă chắt chiu nựng
nịu Bé Tú, ông cháu thân t́nh to nhỏ chuyện mỏi
miệng, và khi giảng kèm cho Tú những bài toán nhân,
chia có số nhớ, và toán đại số phương tŕnh bậc nhất
chứa hai ẩn số.
Bây giờ Bé Tú đă học
lớp 9, nhưng thân bé bỏng chưa đủ 100 pound và đứng
tới ngực ông ngoại.
Mỹ Thanh thường
nhắc tôi ông phải cài nút an toàn cho cháu và phải
kéo cặp sách cho cháu. Nhưng Bé Tú đă không chịu để
tôi giúp, và tự gánh công việc của chính ḿnh một
cách vui vẻ. Có lần tôi nâng túi sách của Bé Tú nặng
chĩu tay, tôi vội bỏ xuống đất và kéo theo Tú, Bé Tú
nh́n tôi lắc đầu:
- Ông để con kéo.
Con kéo được mà.
- Bà dặn ông giúp
cho con.
- Ngoại ơi.. Ngoại
à..! Ngoại lẩm cẩm rồi đó nghe...! Con và ngoại đă
có mật đàm chuyện này rồi mà, ngoại quên rồi sao ?
Sách của con học, để con lo lấy, lỡ mai mốt con lên
đại học ai sẽ ôm sách cho con đây.!
Từ đó tôi để cho
Bé Tú làm ǵ tùy ư với sách vở của bé và luôn đứng
nh́n đứa cháu ngoại nhỏ bé kéo chiếùc xe nặng sách
vở tung tăng với bạn bè trưóc giờ học và sau khi tan
trường.
Sáng nay trong khi
chở Bé Tú tựu trường ngày đầu của niên khoá,
sau mấy tháng hè, tôi
đă kể về bà cố ngoại của Bé Tú, và Bé Tú ngồi yên
lặng nghe :
Ngày đó lâu lắm rồi,
ngoại đă được bà cố của con theo tới trường mỗi đầu
niên khoá kể từ khi học lớp mẫu giáo tới khi ngoại
vào đại học, và mỗi lần như vậy bà cố con luôn chỉ
nói một câu khi bà cố bỏ tay ông ngoại ra để ông
ngoại đi vào sân trường : Cố gắng học nghe con.
Ngoan cho mẹ mừng.
Ngoại nghĩ tới bà cố
của con nên cũng cố học, tuy nhiên ngoại cũng làm bà
cố của con buồn phiền hai lần. Lân thứ nhất ngoại bỏ
ḍng tu Lasan trở về sống với gia đ́nh, lần thứ hai
lệnh gọi quân dịch đă làm bà cố con khóc ngày đêm v́
chiến tranh càng ngày càng lan rộng rất thảm khốc
tại Việt Nam trước 1975.
Bà cố của con sợ ông
ngoại đi lính sẽ chết v́ đạn quân thù, mẹ nào mà
không thương con phải không ? Nhưng ông ngoại của
con đă trốn bà cố, bỏ nhà nhập ngũ vào quân chủng
Không Quân không báo cho bà cố của con biết. Sau mấy
tháng huấn nhục ông ngoại con mới dám viết thư thăm
bà, và ṃ về thăm bà cố á của con.
Bà ôm ông ngoại vào
ḷng khóc ṛng, nhưng bà cố con cũng la mắng ông
ngoại thật nhiều v́ hành động không suy nghĩ của
ông.
Bây giờ ngoại cũng lấy
lời của bà cố nói với con : Cố gắng học nghe con.
Ngoan cho ngoại mừng. Ông đă già, tuổi con c̣n đang
vươn lên. Nhớ nghe Bé Tú.
Khi tôi nói câu dặn ḍ
với Bé Tú gần như mẹ tôi nói với tôi, Bé Tú chợt mỉm
cười, đôi mắt tṛn xoe chớp chớp nhí nhảnh nói với
tôi :
- Bà cố thương ông
ngoại quá xá cỡ hả ! Mẹ con chẳng làm vậy đâu...! Mẹ
con luôn nói phải ngoan và nghe lời ông ngoại, mẹ sẽ
thương mà thôi.
- Không phải đâu.
Mẹ cháu thương cháu lắm đó. Mẹ cháu bận công việc sở
, về nhà lại phải lo cơm cho cha cháu, nên đă có ông
bà ngoại lo cho cháu rồi.
- Cháu biết chứ.
Cháu thương ông lắm đó nghe. Bà cố có sang Mỹ trở
lại không ông ngoại?
- Tại sao vậy ? Vậy
là bà cố hết vào Oak Hill thăm ông cố rồi...!
- Th́ đă có ngoại
và cháu vào thăm ông cố.
Giọng bé Tú bỗng chùng
xuống.
- Ừ há..! Cháu nhớ
ông cố, nhưng ông cố mất rồi...! Bà cố lại về Việt
Nam không sang nữa..!
..............................................................
Chiều trên xe đón Bé Tú
về, Bé Tú thấy tôi khác lạ hơn mọi ngày. Nên mặc tôi
suy nghĩ trong khi bé Tú hát nghêu ngao, và huyên
thiên kể về những người bạn mới của Bé trong ngày
đầu tựu trường, bất chợt bé hỏi tôi.
- Ông ngoại suy
nghĩ ǵ vậy ? Con cảm thấy ông có chuyện ǵ đó nghe
!
- Không, ông đâu có
ǵ buồn. Ông chỉ nghĩ rằng ai sẽ đưa đón con về mỗi
ngày thay ông trong khi ông về thăm bà cố ngoại của
con.
Bé Tú trố mắt nh́n tôi,
giọng vui vẻ.
- Hả ! Ngoại về
Việt Nam thăm bà cố ? Nếu ông về Việt Nam th́ bà
ngoại đưa đón con có ǵ mà ông phải lo .
- Bà ngoại con cùng
đi với ông.
Bé Tú ngồi xích lại gần
tôi, Bé ôm cổ tôi trong khi tôi lái xe, Bé hôn tôi
rồi nói.
- Đâu có sao mà
ngoại, con dọn về ở với cha mẹ đợi ông bà qua con
lại dọn về ở với ông bà.
- Ông biết rồi,
nhưng ông nhớ con.
- Ông cũng nhớ bà
cố mà, phải không ?
- Ừ... Ông nhớ mẹ
của ông, bà cố của con, bà đă chịu nhiều buồn phiền
đau khổ để nuôi ông và các cô chú của con.
- Con biết, cố đă
kể cho con nghe mà.
- Nhưng ngoại về
Việt Nam lần này ngoại sẽ ở lâu mấy tháng đó nghe,
con phải hứa với ông là ngoan, học giỏi khi ông trở
lại Mỹ.
Bé Tú cúi mặt có vẻ
buồn.
- Sao ông bà không
về Việt Nam vào tháng năm, hay tháng sáu ?
- Th́ con đi theo
ông bà.
- Ông cũng định qua
năm sẽ cùng con về Việt Nam vào dịp hè, nhưng bà cố
vừa gọi điện qua, nên ông phải về ngay.
- Có chuyện ǵ xảy
ra cho bà cố không ông ?
- Không có ǵ cả
con à. Bà cố của con 94 rồi nhưng c̣n minh mẫn và
khoẻ, bà nói điện thoại rồi khóc. Bà nhớ ông và muốn
nh́n thấy ông ngay.
Tuy nhiên khi về
lần này ông sẽ về làng Thành Lập nơi ông sinh ra,
Ông sẽ t́m tới
những nơi ông đă có nhiều kỷ niệm như ngơ hẻm
Thăng Long trên
đường Bạch Mai, Trường tiểu học Bạch Mai, Xóm chùa
và bến Phà Đen bên
cạnh sông Hồng, vườn hoa Con Cóc và nhất là hồ
Hoàn Kiếm giữa Hà
Nội có mấy con rùa vàng.
- Sao ông đi nhiều
nới quá vậy ? Ông có đủ sức khoẻ để đi không đó ?
Tôi xoa đầu Bé Tú, và
vỗ nhẹ lên vai của Bé.
- V́ đó là quê
hương của ông! Quê hương có nhiều đau khổ và nghèo
nàn bởi chiến tranh, nhưng ông vẫn luôn thầm nhớ và
muốn về khi cuối đời. Nơi đó cũng chính là gốc rễ
của con. Một ngày nào đó ông sẽ đưa con về Việt
Nam để nhận gịng họ cho chính con, để con thấy rằng
gịng máu của con đă bắt đầu từ đó .
- Dạ, Bé Tú nhất
định sẽ về.
San Jose đă vào
chiều, nắng đă nghiêng trên sân cỏ khi tôi đậu xe
trên lối xi-măng trước nhà xe và đứng nh́n Bé Tú
đang kéo cặp sách vào nhà, sau khi Bé nói : Con cám
ơn ngoại.
Mặt trời đă ngả
hẳn về phiá Tây, ánh sáng đang dịu dần vương trên
những ngọn cây thông cao với cành lá sum sê h́nh
tháp bên nhà hàng xóm. Tôi sực nghĩ tới đời ḿnh
gống như ánh nắng sắp tàn kia, chỉ le lói một khoảng
thời gian nào đó rồi sẽ từ từ đi vào đêm, để có ngày
mai vươn lên trong b́nh minh. Ngày mai mặt trời lại
bừng lên rực rỡ ở phía Đông. Bé Tú và những đứa trẻ
sinh ra và lớn lên ở xứ ngoại sẽ như những tia nắng
sớm chiếu về cội nguồn, hoa sẽ bừng nở như mùa xuân
trong ḷng mọi người Việt.