Dòng sông đi qua
xóm làng heo hút. Những bến bờ hiu quạnh, lác đác những
bụi lau thưa. Ðêm trăng sáng, nước chấp chới ánh trăng,
cả một vùng sông màu trắng bạc, thấy mênh mang một nỗi
buồn. Bầu trời đêm thăm thẳm, cô độc một vầng trăng. Cả
những đốm sao nhấp nháy thường nhật cũng lặng trốn mất
rồi. Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần ngắm vầng trăng mười sáu
ấy, tôi lại hay nghĩ ngợi về sự cô đơn của con người.
Trăng đẹp quá mà sao lặng lẽ quá! Trăng vung vãi khắp
nơi ánh sáng của mình, rồi trăng sẽ lại ra đi mất hút ở
chân trời.
Tôi thẫn thờ đi dọc triền sông, trên những bờ cỏ đẩm
ướt. Tôi cũng chẳng biết là nước sông hay ánh trăng đã
làm cỏ ướt, chỉ thấy những giọt lóng lánh vỡ tan dưới
gót chân mình, thấm lạnh. Ðầu kia, dưới tán một cây
sung, là cái chòi tranh đơn độc của “Bà Tiên”. Người đà
bà sống dưới căn chòi ấy cũng lặng lẽ và cuốn hút như
vầng trăng vậy. Có lẽ bà đã già lắm rồi, mái tóc đã bạc
trắng và vầng trán đã nhiều nếp nhăn. Không ai biết tên
của bà, chỉ bằng vào cái dáng đi thanh thoát nhẹ nhàng
của bà, cái tính tình hiền dịu dễ mến của bà, người ta
đã gọi bà là “Bà Tiên”, chẳng biết tự bao giờ. Những đêm
trăng, tôi thích đến chỗ bà trò chuyện, nuôi lớn ước mơ
của mình bằng những câu chuyện cổ tích. Bà sống lặng lẽ,
ít tiếp xúc với mọi người, nhưng đặc biệt rất thích
những đứa học trò. Ðối với bọn trẻ chúng tôi, bà kể
chuyện say sưa. Giọng kể của bà thật hấp dẫn, lôi cuốn
đến nỗi có nhiều câu chuyện tôi nghe đã thuộc làu mà vẫn
cứ mê mẫn. Một đôi khi cao hứng bà còn nhắc về những kỷ
niệm đẹp đẽ của một thời tuổi trẻ của bà. Những lúc ấy,
khuôn mặt bà sáng lên, thấm đẫm ánh trăng, tưởng như
vầng trăng đã rơi xuống mắt bà lóng lánh. Tôi cứ mường
tượng như ngày xưa, bà đã từng là một cô giáo, không chỉ
bởi tầm hiểu biết rất rộng của bà, mà ở cả phong thái
của bà nữa.
Ðến gần cái chòi tranh của “Bà Tiên”, tôi hơi ngạc nhiên
vì sao hôm nay nó im vắng thế? Chỉ có chút ánh sáng leo
lét của ngọn đèn dầu lọt qua khe cửa. Có lẽ “Bà Tiên”
hôm nay bị mệt, không ra ngắm trăng như mọi bữa. Tự
nhiên tôi cảm thấy buồn và hụt hẫng như vừa mất đi cái
gì mà mình cũng không rõ. Mà nào có phải riêng tôi,
những cành lá sung cũng rũ xuống, lặng buồn, chấp chới
một màu trắng ảm đạm. Chẳng hiểu sao khung cảnh nơi đây
cứ mang mãi một nét buồn man mát bâng khuâng.
Có bàn tay ai đó đặt nhẹ lên vai tôi. Tôi quay lại, giật
mình thảng thốt. Một người đàng ông trung niên đứng sau
lưng tôi tự bao giờ. Tôi đã định la lên, nhưng nụ cười
hiền lành của ông ta như đã xóa tan sự ngỡ vực trong
tôi. Tôi ấp úng:
- Ông là...
Ông ấy cười xòa:
- Là người chứ không phải là ma đâu!
Rồi ông vỗ nhẹ lên vai tôi thật thân mật.
- Hôm nay, bà bị mệt. Hãy để bà nghỉ. Chú cháu mình ra
bờ sông nói chuyện.
Tôi riu ríu bước theo ông. Người đàn ông này chắc là có
liên quan rất mật thiết với “Bà Tiên”. Có lẽ hôm nay,
mình được biết thêm đôi điều về bà.
Chúng tôi ngồi xuống ở bờ cỏ sát mép nước. Ðêm thật yên
tĩnh. Gió từ mặt sông đưa lên mát rượi, ngai ngái một
mùi hương cỏ dại. Tôi nhìn vầng trăng trôi nổi trên sông
với một cảm xúc bồng bềnh khó tả. Giọng người đàn ông
trầm ấm bến tai:
- Chắc em ngạc nhiên lắm khi biết tôi là học trò cũ của
cô giáo? Cô muốn giấu kín tung tích của mình, điều ấy
cũng có lý do. Nhưng hẳn mọi người cũng phần nào nhận ra
khi gọi cô là “Bà Tiên”.
- Vâng, bà ấy thật hiền dịu, dễ mến...
Dường như vầng trăng đang trôi trên dòng sông ký ức. Ðêm
nay tôi được nghe câu chuyện của một người học trò về cô
giáo của mình.
oOo
... Hồi ấy, chú đang học năm cuối bậc trung học. Tuổi
trẻ bồng bột cộng bới sự ỷ lại vào một gia cảnh sung túc
đã biến chú thành một đứa học trò ngổ ngáo, ương ngạnh.
Hầu như chú chẳng để tâm mấy đến việc học hành mà chỉ lo
nghĩ đến những trò vui chơi nghịch phá. Năm ấy cô Tâm
mới ra trường, còn rất trẻ. Buổi đầu tiên cô đến lớp,
nhìn nét mặt còn rất ngượng ngùng e ấp với giọng nói hãy
còn run run của cô, chú nghĩ ngay đến những trò đùa tai
quái với bà cô còn “mới toanh” này. Chú ngước nhìn cô
với một thái độ khinh khỉnh, mỗi lần cô liếc về phía
chú. “Tôi mới bắt đầu sự nghiệp dạy học của mình. Chắc
rằng sẽ có nhiều thiếu sót và vấp váp trong cách diễn
đạt, mong các em thông cảm. Tôi sẽ cố gắng khắc phục
dần”. Ðó là những lời chân tình của cô trong tiết học
đầu tiên, nhưng lúc ấy, chú nào đâu có để ý tới. Chú chỉ
chờ những lúc cô lúng túng, nhầm lẫn để phá lên cười.
Những đứa bạn trong đám “quậy phá” của chú cũng lập tức
hưởng ứng theo. Cô thoáng đỏ mặt nhưng cố gắng lấy lại
bình tĩnh để tiếp tục giảng bài. Có lần cả lớp còn nhao
nhao không dứt về một sơ sót nhỏ của cô, mặc cho cô cứ
gõ mãi cây thước lên bàn và nói như van xin: “Các em yên
lặng giùm cô. Có điều gì các em hãy đứng lên phát biểu
từng người”. Chẳng ai chịu nghe cô cả. Chán nản, cô
buông phấn, bỏ lớp về văn phòng. Chúng tôi sung sướng
thu dọn sách vở ra về, không hề biết rằng, nơi một góc
văn phòng trường, cô đang ngồi thẫn thờ với những giọt
nước mắt lăn dài trên má. Biết gia cảnh cô rất nghèo, đi
dạy với một chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ, chú còn nghĩ ra
những trò đùa táo tợn hơn. Một lần, chú lén xả xẹp lốp
xe của cô. Vậy là giữa trưa đứng bóng cô phải dắt chiếc
xe đạp cà tàng của mình đi bộ cả đoạn đường dài. Chú còn
cố ý lái chiếc Honda 67 còn láng bóng của mình lượn qua
lượn lại trước mặt cô để chọc tức. Chỉ thấy cô nhìn theo
và khe khẽ lắc đầu. Lại có lần chú lén bỏ vào xách cô cả
một ổ chuột con còn đỏ hỏn. Khi giở xách lấy giáo án, cô
chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngất xỉu luôn.
Trong lúc cả lớp chộn rộn đưa cô đi cấp cứu thì chú thản
nhiên đứng nhìn, cảm thấy thích thú với trò nghịch của
mình. Sau lần ấy nhà trường yêu cầu cô truy tìm thủ phạm
để đưa ra Hội đồng kỷ luật. Cô đã nhìn chú rất lâu với
ánh mắt dò xét, nghi ngờ.
Nhưng rồi cô đã bỏ qua luôn, không nhắc nhở gì đến
chuyện ấy nữa. Vậy mà chú chẳng hề hối hận. Trái lại,
chú cho rằng cô ngấm ngần “trả thù” mình khi cô cứ
thường xuyên kiểm tra bài vở của chú. Những lần ấy, cô
vẫn nhìn chú với ánh mắt đầm ấm chân tình: “Em quên năm
nay là năm thi sao? Em không hề nghĩ đến tương lai của
mình à?” Trời ơi, cô đúng là còn quá non trẻ, cô đâu
biết rằng ba má chú có đủ tiền tài và thế lực để lo cho
chú một chỗ đứng ngon lành. Sự ỷ lại đã làm chú trở nên
hợm hĩnh như vậy.
Khi cô hỏi chú: “Sao chẳng bao giờ em chịu học bài?” Chú
đã khinh khỉnh trả lời: “Em chẳng cần phải học làm gì
cho mệt!” Cô buồn buồn nhìn chú lắc đầu: “Kiến thức bao
giờ cũng cần em ạ. Dù sau này có làm gì em cũng sẽ cảm
thấy lúng túng vì thiếu hiểu biết”. Mặc cho cô kiên nhẫn
khuyên nhủ, thuyết phục bằng cả một tấm lòng nhân hậu,
chú vẫn phớt lờ. Ðiều tất yếu phải đến là cuối năm học
chú không đủ điểm để được xét thi tốt nghiệp. Trong khi
ba chú lo chạy chọt nâng điểm chú thì cô lại dứt khoát
không đồng ý. Cô bảo: “Ở lại học thêm một năm đối với em
cũng không muộn màng gì. Còn để cho em vào đời với những
lỗ hổng kiến thức như thế lại càng nguy hiểm hơn”. Lúc
ấy chú hận cô ghê lắm. Chú cho rằng cô quá cao ngạo và
nhỏ nhen. Chú rắp tâm “sẽ cho cô biết tay”. Vậy là chú
xúi ba chú dùng ảnh hưởng của mình làm áp lực đổi cô đi
xa. Ba chú đang lúc bị chạm tự ái vì lần đầu tiên có
người không chịu nghe theo lời ông, lại quá nuông chìu
con cái, đã làm mọi cách “tống cô đi cho khuất mắt” theo
lời của chú. Cuối cùng thì chú cũng đạt được mục đích
của mình: Cô đã phải chuyển đến dạy ở một trường xa lắc
xa lơ ở tận một miền quê heo hút. Lẽ ra chú đã hoàn toàn
thỏa mãn với thành công của mình, nếu không có bức thơ
cô để lại sau đó:
“... Cô biết rằng em vẫn còn rất ghét cô. Cũng bởi vì
cô đã quá quan tâm đến em, mong em tiến bộ. Cô lấy làm
tiếc cho em vì cô biết em rất thông minh và năng nổ,
nhưng lại quá ỷ lại và thiếu suy nghĩ. Dù đi xa, nhưng
cô vẫn hằng ước mong em sẽ có lúc hồi tâm và biết tìm ra
con đường đi đúng đắn nhất của mình. Ðược như vậy cô sẽ
rất mừng...”
Chú đọc bức thư mà lòng chợt xao động. Có cái gì đó như
niềm ân hận đang trỗi dậy từ trong tiềm thức. Vậy ra
mình đã hiểu lầm...
oOo
Người đàn ông ném một hòn sỏi xuống dòng sông. Ánh trăng
tỏa ra trên mặt nước, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
- Vậy đó. Cô đi mà chẳng mang theo một chút bất mãn hay
chán nản. Nhiều năm sau chú được nghe cô là một giáo
viên dạy giỏi nổi tiếng và rất nhân hậu ở cái ngôi
trường hẻo lánh ấy. Còn chú, từ nỗi niềm ân hận đã vượt
qua được bậc học phổ thông và những năm đại học để có
một chỗ đứng vững chắc trong xã hội. Chú mong có ngày sẽ
tìm đến thăm cô để xin lỗi cô và khoe với cô những thành
quả của mình ...
- Nhưng rồi sao cô lại về sống âm thầm ở đây?
- Ừ, cô lại tiếp tục đi từ ngôi trường này đến ngôi
trường khác để gieo tấm lòng nhân hậu của mình. Rồi khi
không còn đủ sức nữa, cô đã lui về trong âm thầm lặng
lẽ...
Tôi chợt nhìn lên vầng trăng, buột miệng:
- Như vầng trăng vậy...
- Phải, như một vầng trăng...
Tôi nhìn ánh trăng bàng bạc khắp nơi, lòng dậy lên một
niềm cảm xúc bâng khuâng. Vần trăng đang trôi... Hôm nay
có một người học trò cũ về thăm cô. Còn bao nhiêu người
học trò nữa mà cô hết lòng thương yêu, dạy dỗ, có bao
giờ nhớ đến cô không?
Vầng trăng vẫn đang trôi... xa dần... xa dần, trong lặng
lẽ, cô đơn...
|